Ngôi trường của em theo học trông rất khang trang và có ba dãy nhà chính, dãy ở giữa 4 tầng nằm đối diện với cổng, hai dãy hai bên cao 3 tầng tạo thành hình chữ U. Trường có rất nhiều học sinh, bạn nào cũng ngoan ngoãn, lễ phép. Thực sự với em thì đây là ngôi trường
Tôi nói chửa xong thì ông đã mồm năm miệng mười… Bị mắng sa sả ngay giữa trời, em quê lắm, chỉ còn biết hả họng nhìn bác… Chợt nhớ ra có lẽ tại trời nóng, bác cũng hâm hâm…nóng theo, em nhịn, chỉ dám nói thêm mấy nhời đưa đẩy, — Ơ hay! Bác nói…
Cậu Quân ơi xuống ăn cơm. Chị gọi nhưng không thấy Quân trả lời,có lẽ Quân trên phòng,chị định chạy lên kêu thì thây Quân đang nằm ngủ trên sofa phòng khách.Chị gọi khe khẽ. - Cậu Quân ơi dậy ăn cơm. Quân vẫn ngủ.chị nhìn Quân,nhìn dáng người đang ngủ của cậu ấy
6 tháng. MÌNH NGA SAO CHỐNG LẠI ĐƯỢC 500 ANH EM. ———. Nhóm Anonymous (hacker) đánh sập nhiều trang web của chính phủ Nga, trong đó có điện Kremlin và trang của Bộ quốc phòng Nga. 🇬🇧 Vương quốc Anh đã cung cấp thiết bị quân sự cho Ukraine, cấm máy bay Nga bay ngang không phận
-Em sẽ bỏ trốn, em không muốn ở cùng với Mặc Vũ Phong nữa. Tuấn Lãng ngẩn người một lúc, cô gái của anh dạo này có chút ranh ma. Hết đánh người khác, bây giờ còn muốn bỏ trốn. Bạn đang đọc bộ truyện Cô Vợ Đáng Thương Của Tổng Tài Đại Ác tại truyen35.com
Chủ nhiệm rót trà cho anh:"Hắc tiên sinh, từ trước đến nay chưa có học sinh nào dám bỏ trốn ra ngoài vào ban đêm cả". Hắc Bạch Lam cười lạnh:"Chính vì không có nên các người nới lỏng chuyện này". - "Không có, không có, chúng tôi nhất định sẽ xử lí ổn thoả chuyện này".
Tại trụ sở Công an phường, Hồng khai nhận toàn bộ việc thay tên đổi họ cũng như hành trình lẩn trốn. Trả lời câu hỏi tại sao đang bị truy nã mà dám lên truyền hình, Hồng "ngây thơ": "Em nghĩ sau nhiều năm, công an đã quên em rồi. Vậy mà… em vẫn bị bắt".
Trốn ngay đi! Trợ lý Ha!. 49 - Ngoại truyện 8 - Nếu ta gặp nhau khi là sinh viên (2). Ha Joo Won - một FA bẩm sinh đã có một chuyến du lịch đến Phuket nóng rực vào đúng mùa cao điểm sau nhiều giờ làm việc căng thẳng rủ đi ăn trưa chung các thứ còn từ chối thẳng thừng mà
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. - LỜI MỞ ĐẦU -Hello mọi người 🥳🥳Thì đây là một cái hố tui mới đào được 1 nửaMong là mọi người sẽ đón nhận em nó như 2 cái fic trước dù tui biết văn tui như cái qq 🥲Nói nhỏ là tui vẫn nhà ngoại nho, đừng hòng ngược bé Win nhà tuiiii Xong rùi thì đọc thuiiii 🤪———————————————————————— Cuộc đời này có những chuyện nếu không trải qua bạn sẽ không bao giờ tin nó là sự thật. Win Metawin từng yêu điên cuồng một tên hóng hách tự cho mình là cái rốn của vũ trụ. Nhưng biết làm sao khi hắn ta sở hữu một gương mặt với nét lai tây đầy đẹp trai và quyến rũ, lại có vô số tài lẻ như đàn hát. Cần bao nhiêu đó thôi cũng đủ làm cho biết bao nhiêu chàng trai lẫn cô gái phải đổ gục khi thấy hắn. Và Win cũng nằm trong số đó. Cậu ấm nhà Opas-Iamjakonr đã từng theo đuổi đến điên dại tên ngốc Bright Vachirawit 3 năm trời. Khi ấy cậu là học sinh 11, là một học sinh chăm ngoan thuộc hàng mọt sách nên không quan tâm đến xung quanh. Đâu ai muốn quan tâm đến một người với thân hình có chút tròn trịa cùng cái niềng răng và cặp mắt kính dày cui. Win thường bị đem ra làm trò cười cho những tên thích bắt nạt người khác và cũng là cái mỏ vàng cho tụi nó đào. Không biết xui xẻo hay may mắn, một ngày như thường ngày khi cậu đang bị bọn côn đồ rượt đuổi đã vô tình đụng trúng thân hình vạm vỡ mang nét mặt dữ dằn không mất đi sự đẹp trai của ai kia. Gia đình Bright cũng thuộc giàu có còn nắm một đội quân hùng hậu không một ai dám đụng vào vì vậy hắn luôn hóng hách coi trời bằng vung. Trước giờ hắn cực kỳ ghét ai đụng vào hay làm phiền tới mình nhưng chẳng hiểu vì lý do gì lúc Win vừa ngước mặt lên sau cũ ngã vì va chạm đó hắn lại muốn bảo vệ cậu khỏi đám học sinh kia. Còn hùng hồn tuyên bố cậu là người của hắn, chỉ cần ai dám đụng vào liền chặt đứt vài ngón tay Nhưng làm sao hắn có thể nói với ai kia rằng đó là quyết định bồng bột trong một phút bị hớp hồn vì ánh mắt của cậu. Nhanh trí bịa ra một cái lý do "tôi không thích nhìn cảnh ăn hiếp, đừng nghĩ nhiều, tôi không làm không công đâu. Từ bây giờ cậu sẽ là người hầu của tôi".. Trong lúc Win còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hắn đã đưa ra quyết định xong xuôi và đưa cây bút ra cho cậu ký vào tờ giấy mà đàn em đã ghi xong gì gì hắn vừa làm sao khi Win Metawin lại đem lòng mình dâng lên cho hắn. Mặc cho hắn yêu cầu nhứ thứ quá đáng như nào thì cậu vẫn yêu hắn. Tuy không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng Win lại cảm thấy hắn là người duy nhất muốn tiếp cận cậu. Với một người ít mỗi quan hệ và không ai chú ý như Win thì đi bên cạnh Bright cậu giống như có một mặt trời chiếu sáng cho mình vậy. Mỗi ngày nhìn thấy hắn, mỗi ngày đi bên cạnh hẵn, trò chuyện với hắn đều khiến cho trái tim Win ngày một lệch nhịp. Cho đến khi cậu bình tĩnh suy nghĩ thì cậu đã chót yêu hắn rồi. Từ nhỏ đến lớn, Win chỉ có một thằng bạn thân cũng là em họ của cậu Tun. Lên lớp 9 nó lại cùng gia đình qua Mỹ sống nên lại càng không bạn bè. Nhưng tất cả những việc của Win thì Tun lại rõ như lòng bàn tay. Tại sao á? Đương nhiên vì một đứa ranh mãnh như Tun làm sao không biết cách moi móc mọi thông tin từ thằng bạn mọt sách của mình. Khi biết Win thích Bright, Tun đưa ra rất nhiều lời khuyên, từ can ngăn cho đến chấp nhận rồi ủng hộ và nghĩ cách giúp anh mình. Nhờ vậy mà Win cũng ngày càng dạn hơn khi nói chuyện với Bright. Lúc trước khi nói chuyện với hắn, cậu thường xuyên cúi mặt để tránh ánh mắt của hắn. Điều đó làm cho hắn thích thú và thường xuyên trêu chọc cậu. Win bắt đầu thay đổi, cậu ngẩng mặt lên để nhìn ngắm đường nét trên gương mặt hắn rồi tới nhìn thẳng vào mắt hắn mà nói chuyện khiến Bright ít chọc ghẹo cậu hẳn. Từ lúc đó thì Bright dường như càng để mắt đến Win hơn. Hắn không chỉ sai cậu làm những điều thường ngày như mua này mua nọ nữa mà còn đem theo cậu tới mọi nơi. Hắn chiếm hầu hết thời gian của cậu, kể cả việc học làm cho cậu sa sút thấy rõ. Bright trước giờ là một tên ăn chơi gái gú nhưng đến hắn cũng không biết từ khi nào bản thân mình lại không muốn đụng chạm tới những cô nàng ở trong các quán Bar nữa. Từ ngày Win bớt rụt rè khi ở cạnh Bright, hắn luôn muốn ở gần cậu, muốn đụng chạm vào cậu, thiếu điều muốn khảm cậu vào người để không lạc mất. Đã nhiều lúc hắn giật mình tự hỏi cái cảm giác đó là gì nhưng rồi hắn lại tự nói với bản thân rằng chỉ là chủ tớ và lơ nó đi. Cứ như vậy mà 2 năm trôi qua, đã là những tháng cuối cùng của năm cuối cấp nhưng cả hai vẫn y như vậy, vẫn là đi cạnh nhau, vẫn có những hành động cử chỉ quan tâm chăm sóc nhau. Nhưng cả hai vẫn tự đặt ra ranh giới của cả hai ở mức chủ tớ và dấu đi tâm tư trong lòng mình. Vào một ngày đẹp trời, Win lấy hết can đảm để tỏ tình với Bright. Hắn dường như đã rất vui mừng, muốn nhào tới ôm lấy cục bông trước mặt vào lòng. Nhưng phải làm sao với danh tiếng, địa vị và lòng tự tôn của hắn đây? Có thể mọi người không giám bàn tán hay đụng tới Win hoặc Bright nhưng bàn tán là điều không ai cấm được. Đặc biệt là một người có cái tôi cao như Bright thì điều đó là chuyện không thể chấp nhận được. Và hắn đã từ chối cậu, hắn miệt thị cậu, hắn chà đạp lòng tự trọng của cậu rồi bỏ đi một cách tàn nhẫn mặc cho cả bầu trời của Win như sụp đổ trước mặt cậu. Win cứ ngồi đó khóc, không một ai tới hỏi thăm, không một ai tới an ủi. Tất cả chỉ đứng đó bàn tán rồi ai đi làm việc đó, mặc ngươi kia khóc đến mức xuýt thì ngất giữa cái nắng chói chang của mặt trời.
“Viện trưởng gọi tôi đến có việc gì sao?” Giọng nói của Ôn Giai Kỳ rất lạnh lùng, ánh mắt đó quét qua một lượt rồi nhìn thẳng về phía trước, lạnh lùng thờ ơ giống như chưa từng quen biết người này. Hoắc Hạc Hiên nheo mắt lại. Anh nhìn chằm chằm vào nữ bác sĩ vừa xuất hiện này nhưng cô đeo khẩu trang hơn lại mặc áo blouse lại càng thêm sát khí! “Maris, đây là giám đốc Hoắc và cũng chính là người bệnh nhân đã đến tìm cô vào hôm qua, bây giờ cậu ấy ở đây rồi vậy nên cô hãy mau giúp cậu ấy xem có chuyện gì xảy ra”. “Viện trưởng, tôi đã nói rồi, hôm qua tôi đã xem nhầm ca bệnh của anh ta và với y thuật của tôi thì không thể điều trị được. Vậy nên anh vẫn nên thu xếp đến khám ở bệnh viện tây y khác, nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi xin phép đi trước.” Ôn Giai Kỳ lạnh nhạt thờ ơ nói xong những lời này liền chuẩn bị xoay người rời đi. Viện trưởng “..”. Trợ lý Lâm Tử Khang “.” Họ còn chưa kịp phản ứng xem có chuyện gì đã xảy ra thì có một bóng người lao ra từ phía sau họ, sau đó khi tất cả mọi người vẫn chưa thể nhìn rõ ràng tình hình lúc này thì anh đã nắm lấy tay cổ tay của Ôn Giai Kỳ rồi đập người cô vào cửa Cầm” một cái và đóng sập cửa lại. Chết tiệt! Ôn Giai Kỳ bị đau lưng đến mức hai mắt tối sầm lại. Viện trưởng và Lâm Tử Khang đều sững sờ tại chỗ! “Ôn Giai Kỳ! Em đang chơi tôi phải không? Vậy được, tôi sẽ chơi cùng với em!” Người đàn ông đã hoàn toàn bị kích động và trở nên tức giận, gương mặt đầy hung dữ và dùng đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm vào cô giống như một con dã thú điên cuồng, anh xé rách khẩu trang của cô ra, năm ngón tay siết lấy cổ của cô! Gương mặt nhỏ của cô dần lộ ra. Đó là khuôn mặt hoàn toàn khác so với năm năm trước, năm năm trước cô vẫn còn non nớt, ngây thơ và khờ khạo nhưng bây giờ tuy nét mặt của cô không thay đổi nhưng đã mất đi sự thuần khiết và ngây thơ của ngày xưa thay vào đó là sự lãnh đạm vô cùng. Ví dụ như ngay lúc này cho dù Hoắc Hạc Hiện có bóp cô thì ở trong đôi mắt nước xinh đẹp kia cũng không nhìn ra là cô đang sợ hãi. Nếu có thì chỉ là sự khinh bỉ và thờ ở đối với anh mà thôi. Hoắc Hạc Hiên sững sờ. “Anh làm đi… anh có bản lĩnh thì bóp chết tôi đi, dù sao thì tôi cũng đã chết một lần rồi nên cũng không sợ chết lần thứ hai đầu, Hoắc Hạc Hiên, tôi nói cho anh biết nếu như hôm nay anh không giết chết tôi thì một ngày nào đó… anh sẽ chết trong tay tôi!” Trong phút chốc, bàn tay của người đàn ông lại nổi lên đầy gân xanh! “Giám đốc Hoắc, anh làm gì vậy? Anh bị điện sao? Cô ấy là vợ anh, anh mau buông tay ra đi!” Cũng may là lúc này trợ lí Lâm Tử Khang đã hoàn hồn trở lại, khi nhìn thấy cảnh này anh ta vội vàng chạy tới nắm lấy cổ tay của sếp giật mạnh ra. Ôn Giai Kỳ được cứu liền thở dài một cái, từ trên cửa trượt xuống giống như cá gặp nước, ôm ngực thở hồng hộc. Đúng là súc sinh mà! Có lẽ là phải mất vài phút sau khi trải qua sự khốc liệt này mà bầu không khí trong văn phòng đột nhiên dịu đi một cách kỳ lạ. “Được thôi, Ôn Giai Kỳ, tôi cho em một cơ hội, em hãy thành thật mà nói cho tôi biết rốt cuộc năm năm trước đã xảy ra chuyện gì? Tại sao em vẫn còn sống? Còn hai đứa trẻ thì sao? Em đã đưa chúng đi đâu rồi? Hay là bây giờ vẫn sống cùng với em? Ôn Giai Kỳ, nếu hôm nay em không nói ra thì đừng mong có thể bước chân ra khỏi cửa” Trong phòng làm việc rất yên tĩnh nhưng sát khí trên người của Hoắc Hạc Hiện vẫn rất nặng nề. Đứng trước người phụ nữ này, trong đầu anh chỉ nghĩ đến cảnh tượng năm đó và bản thân vẫn luôn vì chuyện năm đó mà tự trách và vô cùng hối hận. Sau đó anh cố gắng làm mọi cách để đối xử tốt với đứa trẻ còn sống và không đề cập đến chuyện tình cảm với người phụ nữ khác cũng như chuyện tái hôn. Anh cảm thấy bản thân giống như một kẻ ngốc, chỉ hận không thể giết người phụ nữ này trong vài phút. Hoắc Hạc Hiên anh từ trước đến giờ chưa bao giờ bị một vố đau như thế! “Tại sao tôi vẫn sống sao? Sao vậy? Tôi còn sống, giám đốc Hoắc không vui sao? Vậy thì thật xin lỗi anh, Ôn Giai Kỳ tôi chưa bao giờ mắc nợ anh, kết hôn với anh rồi sinh ba đứa con cho anh thì thôi đi, anh vô tội vậy tôi sai cái gì chứ? Đều là hôn nhân sắp đặt, anh cứ việc đi khoe khoang về hôn nhân tự do đi. Sao nào, tôi sống đi chết lại để sinh con cho anh vậy mà đến quyền được sống cũng không có sao?” “Em…” Những lời nói độc ác này đã gần như giết chết sát khí của người đàn ông khiến anh không thể nói thêm gì. Ôn Giai Kỳ thấy vậy liền nói tiếp, giọng điệu càng thêm giễu cợt “Hơn nữa, lúc tôi giả chết chẳng phải là đã hoàn thanh tâm nguyện tình yêu lớn của anh sao? Anh vẫn luôn miệng nói người anh yêu là Cố Cẩn Mại và người anh muốn lấy nhất cũng là cô ta, vậy thì tôi để anh mất vợ cho anh cưới cô ta không phải là tốt hơn sao?” … Vài giây sau Hoắc Hạc Hiên nhìn chằm chằm vào người phụ nữ, cảm giác này hoàn toàn không quen thuộc chút nào. Người phụ nữ này từ lúc nào miệng lưỡi trở nên sắc bén như vậy? Còn độc ác và sắc nhọn như dao vậy, cô của bây giờ đã không còn là bộ dạng ngốc nghếch như năm đó nữa rồi. Nếu như anh nhớ không nhầm thì ngày trước lúc cô nhìn thấy anh còn không dám ngẩng đầu lên. Sắc mặt của Hoắc Hạc Hiên tái mét đi!
Truyện Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao? với nội dung gây cấn tràn đầy nhựa sống của tuổi trẻ dám yêu dám làm đã tạo nên một câu chuyện sâu sắc về tình yêu. Bị cha mẹ khẩn cấp gọi về nước để kết hôn với một kẻ xa lạ, Thảo Quyết Minh nhất quyết không đồng ý. Cô còn cả gan bỏ nhà đi bụi để phản đối cuộc hôn nhân sắp đặt này. Nhưng chồng chưa cưới cô nghe tin thì cương quyết giữ lấy cô gái kia. Dù có lật tung cả đất nước này lên, hắn cũng sẽ tìm mọi cách đem cô về thành thân. Thực ra lý do nhân vật Thảo Quyết Minh trong truyện Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao lại phản đối cuộc hôn nhân này như vậy chỉ bởi vì cô rất sợ vị hôn phu Bạch Bối Phong của mình. Ở sân bay, cô thấy anh một mình hạ gục ba mươi tên nên nghĩ rằng anh rất lạnh lùng tà ác. Mà tính cách của cô hiền lành thỏ đế như vậy, nếu lấy phải một ác ma như anh không phải là rất nhanh chết sớm hay sao chứ. Nghĩ thế,nên vì mạng sống của mình, vì tương lai tươi đẹp phía trước, cô phải trốn thôi. Ở ngoài lang thang cũng chán, cô nhóc liền ứng tuyển vào vị trí trợ lý tập đoàn Huyết Đằng. Dù sao cô cũng đã tính toán đợi đến khi tên ác ma kia lấy vợ mới dám quay về nhà, trong thời gian đó cô phải tìm một công việc để nuôi sống bản thân mình chứ. Trải qua vòng phỏng vấn, Thảo Quyết Minh may mắn trúng tuyển vào vị trí này. Nhưng sự đời trớ trêu, oan gia ngõ hẹp, không ngờ vị tổng giám đốc nơi cô đang làm việc lại là kẻ mà cô đang trốn tránh. Khi anh gặp được cô, chắc chắn Quyết Minh sẽ bị anh ta ra tay thu thập đến thảm thương mất thôi. Chúng ta hãy cùng đón xem Bối Phong sẽ “trừng phạt” cô vợ ngốc của mình như thế nào nhé. Đây là truyen teen hay đáng để đọc và cùng suy ngẫm về tình yêu tuổi trẻ liệu có đi đến hôn nhân hay không mời các bạn theo dõi tại website sẽ rõ. Người viết Anh Tú
“Viện trưởng gọi tôi đến có việc gì sao?” Giọng nói của Ôn Giai Kỳ rất lạnh lùng, ánh mắt đó quét qua một lượt rồi nhìn thẳng về phía trước, lạnh lùng thờ ơ giống như chưa từng quen biết người này. Hoắc Hạc Hiên nheo mắt lại. Anh nhìn chằm chằm vào nữ bác sĩ vừa xuất hiện này nhưng cô đeo khẩu trang hơn lại mặc áo blouse lại càng thêm sát khí! “Maris, đây là giám đốc Hoắc và cũng chính là người bệnh nhân đã đến tìm cô vào hôm qua, bây giờ cậu ấy ở đây rồi vậy nên cô hãy mau giúp cậu ấy xem có chuyện gì xảy ra”. “Viện trưởng, tôi đã nói rồi, hôm qua tôi đã xem nhầm ca bệnh của anh ta và với y thuật của tôi thì không thể điều trị được. Vậy nên anh vẫn nên thu xếp đến khám ở bệnh viện tây y khác, nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi xin phép đi trước.” Ôn Giai Kỳ lạnh nhạt thờ ơ nói xong những lời này liền chuẩn bị xoay người rời đi. Viện trưởng “..”. Trợ lý Lâm Tử Khang "." Họ còn chưa kịp phản ứng xem có chuyện gì đã xảy ra thì có một bóng người lao ra từ phía sau họ, sau đó khi tất cả mọi người vẫn chưa thể nhìn rõ ràng tình hình lúc này thì anh đã nắm lấy tay cổ tay của Ôn Giai Kỳ rồi đập người cô vào cửa Cầm” một cái và đóng sập cửa lại. Advertisement Chết tiệt! Ôn Giai Kỳ bị đau lưng đến mức hai mắt tối sầm lại. Viện trưởng và Lâm Tử Khang đều sững sờ tại chỗ! “Ôn Giai Kỳ! Em đang chơi tôi phải không? Vậy được, tôi sẽ chơi cùng với em!” Người đàn ông đã hoàn toàn bị kích động và trở nên tức giận, gương mặt đầy hung dữ và dùng đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm vào cô giống như một con dã thú điên cuồng, anh xé rách khẩu trang của cô ra, năm ngón tay siết lấy cổ của cô! Gương mặt nhỏ của cô dần lộ ra. Đó là khuôn mặt hoàn toàn khác so với năm năm trước, năm năm trước cô vẫn còn non nớt, ngây thơ và khờ khạo nhưng bây giờ tuy nét mặt của cô không thay đổi nhưng đã mất đi sự thuần khiết và ngây thơ của ngày xưa thay vào đó là sự lãnh đạm vô cùng. Ví dụ như ngay lúc này cho dù Hoắc Hạc Hiện có bóp cô thì ở trong đôi mắt nước xinh đẹp kia cũng không nhìn ra là cô đang sợ hãi. Nếu có thì chỉ là sự khinh bỉ và thờ ở đối với anh mà thôi. Hoắc Hạc Hiên sững sờ. “Anh làm đi... anh có bản lĩnh thì bóp chết tôi đi, dù sao thì tôi cũng đã chết một lần rồi nên cũng không sợ chết lần thứ hai đầu, Hoắc Hạc Hiên, tôi nói cho anh biết nếu như hôm nay anh không giết chết tôi thì một ngày nào đó... anh sẽ chết trong tay tôi!” Trong phút chốc, bàn tay của người đàn ông lại nổi lên đầy gân xanh! “Giám đốc Hoắc, anh làm gì vậy? Anh bị điện sao? Cô ấy là vợ anh, anh mau buông tay ra đi!” Cũng may là lúc này trợ lí Lâm Tử Khang đã hoàn hồn trở lại, khi nhìn thấy cảnh này anh ta vội vàng chạy tới nắm lấy cổ tay của sếp giật mạnh ra. Ôn Giai Kỳ được cứu liền thở dài một cái, từ trên cửa trượt xuống giống như cá gặp nước, ôm ngực thở hồng hộc. Đúng là súc sinh mà! Có lẽ là phải mất vài phút sau khi trải qua sự khốc liệt này mà bầu không khí trong văn phòng đột nhiên dịu đi một cách kỳ lạ. “Được thôi, Ôn Giai Kỳ, tôi cho em một cơ hội, em hãy thành thật mà nói cho tôi biết rốt cuộc năm năm trước đã xảy ra chuyện gì? Tại sao em vẫn còn sống? Còn hai đứa trẻ thì sao? Em đã đưa chúng đi đâu rồi? Hay là bây giờ vẫn sống cùng với em? Ôn Giai Kỳ, nếu hôm nay em không nói ra thì đừng mong có thể bước chân ra khỏi cửa”eyJpdiI6Im9GQytqd2x0YXVyREdrWjVRdW56OVE9PSIsInZhbHVlIjoiS2xySXlPdDFldEJkV0FEdjhQaTJtam9iZDFHK1oxeEZcLytYNjRTTXF6aWxmMk1jcXNKY1hKYTJrNnkxMUZwRTNXalJpa0NCK1dEU3lLcG9KU3d2OGp3eHdyXC9XQzNDVENlRjBpWUFZeTV5WlE2WGVtcm42dStCSEtkcUVvR2xGaDBaWnNHZlAzUGlqeHV0V0dUMkRcLzJheHVuSXZHenJxVTlNZkxWMW0zOUF6djlBUCtydFRQMG9nb2h5WkZpZW12d2tTN3FmVkZPM3M1NGdyNExYdWlrS296bk5weWFkSU84SGpRNkZ0MkNQMUcwcG1jT0o4WDRcL0lBaUtHYXNyeXVST3RXbnpqRDZ3WW53NzNTRm0zTWV3PT0iLCJtYWMiOiJlYWU0M2VmMDZlYzQyOWQyMTVmOGZhMTJjYjIxMzU5ZjE0NjNjNTViOWIyMjk4Mjk1NmJhMjk3OWQxOTU2NDczIn0=eyJpdiI6InVUQm1VKzNiRnQ4SFFjTXVWN2crUlE9PSIsInZhbHVlIjoiTlpPVmhUcFBVTndQbTN0WUd5N1hzeXNESFZzNndyMzJ4Z3Joc0tyNFg5NGZwXC9QQXA1VjBvS3FDT0M0bEdhblVzUFNvS0QwNjZ0eXp5TXJCdExWZExLNGtHTVBNUllsaW5KMjUxR2dGWjdCbWtGV243UUZGSVVwUDNUUW5jYkVqbTBuTDlqQSt6SElcL0ZMWHZTODJKV09LTGVnUldTV0FXWU5xSGI1dnNNMlQ4RnNuWldzRFpVZk1ITGFTakpkUUgrRjl1U0pNRUNPUzdLOFJXeEZpQVJjSWRiUTlqdzdsVUZZeHpRZ1A1MUJQMENyU0VGbVlvVmJDRFh5dlwvSDhYdDNmdnU4TllVTWM5N3FUWVBzeHVIMEhvcEN0citSb2tFMjdKVHBYSkIyR1RZR1NvbjNQNzByMlU3azA0SXMxUEs1bVgwXC9cL3hsTExhODFtODN5M0N0bEpWXC9ENnpvV0lXODNmTzloTkFLWldvcWdTa1ZtSFRjT0FGXC9YVmNiYzk1aTlTZExESG9rTGFZZmU3amFzdWc3UHkyWjNsend2QWVcL3E2dEJKeG9uc3NFPSIsIm1hYyI6IjFlMWRhNTg5NGVhMzU1NjBlNDMwZWRjM2E1NWY1MjJlNDhkNDA2ZDFiNzM1OGFmZGM2ZTYxZjY3ZTFlZmY5ZjQifQ==eyJpdiI6Im4ra283M2hMVVBoWWtcLytcL0Z4MVwvbVE9PSIsInZhbHVlIjoiK2t5YXoyaSt6c3JuV1BveGg1WVZYOEtPaUFVa3R1QkM5RG5nRkc2MUxEM3JcL21hSEtJM1RiU3VQNnBYTWlHUFJwVDVSK2t0bWUxV1JBWFwvVlRvQSs3enVPNFY4RUhkdEg1c2pDYjVYK1BcL3MyWU9xVlpoc0J1WndReW1uTkpPNlR4SmEyTGNqXC9RT3VXTE1ha2tMSGxyb0F3Y0lqaEw3TVwvR25uS2duNkJsbCtDTlEyRVlhSEYxSENIWEJCbTFmNThVN3BvdFh2SkRcL2l5NCtoRVB0QUg5UGdsXC81aHc4a1lpNjI1TFNWMEtFaTdHakNSR3NLeGtnM2ZLa1ZnTjZ4ZVQ3RWFhQm1GVTFMQkR0ZTM5clNNNHlrQ3ZTbWhHNW5ZRlVNb1NBdG1PRFhjR0RhUlZ0NW1SbkR4V0tISkZTKzF2djB4eVVTSGxNSEJEYlBYT1o0N1JCMFFtRzZROW9nUit6VzNKNmI1b3dMNHVvbTdCOGZ2d01mY0todUFsWjUxTzFTS2lldkN6QmFYREcwQW52TnYxZU56d0VXd0poU09IamZnWUtCazdqdUE9IiwibWFjIjoiZTg4ZGU4NzcxYzMyMDJmMDZkMjMyMGVhMDA1N2U2ZjdjMTUzMjU4YTNkMGQyZTUxY2QxYmYyNGI4NTNmMDE3OSJ9eyJpdiI6ImdFU1ZoV01LSkJkMlMrVWxmOXlcL05BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjJFMFRTTFhYeW5MMnZQOHpGRnhQZHFCMzdSYW13Y0Fzd3NQamVPZ2s0SzRSYVwvdGs4V1lHUDRlRkx1dmJoc1QyVkloam1XTXRiSW5sOUpvbW5PSTZFN1MrNUxlTmc1Y2dqM1dPbWxISXg0Z2pZdFgyN0pSQVFxZVJsYWRoZXBFVklBNVlEdlRhRDMwbWNcL1lYaytQcEpxRlNFdVpcL05MYm92b2JhQ3dDODNTR0l0MklVYkJiXC9jcVdJTjREWWJ0YUNDUUxpVGFTRHNxN1d0NnZYZEptK2F6Q3lcL0V3RDRId3J4WFwvTzR6TFRyVndaSitBRjRwZkJGVExiRDU1UWI3Z01nOUg5YnBSdDhFWStNN0FRaU5INkZYMFp2bjlaYWNCK3NlZThrd2hRcmNFPSIsIm1hYyI6ImE1Nzc4M2ZjODVkODM0NDBjMTg3ZDVhYjI5MDQwMjY3NjI5MjFmZjY5ODFmMjIwMDZjM2NmMGJhZTVjMThlZWYifQ==eyJpdiI6IkxYMEJIaytrSXE0ZkxBV3VYUmU2U0E9PSIsInZhbHVlIjoiZWtlMGJ1SG1sQ3VBRmlHcldobDh6ZUJSa3J0OFVTS2Z0Zm5uK0FjQjgybVdTczNGNERscGFCWU05U2tKWnhhQjJhXC9zcEtyZU1vUno0NUFpejd6T3lvY005TzJEWXBcL2taTHBuUkNvMDVma201M3JnZGpnS3hRaEp5TVdBdGg2Y01qTlBRd2ZlMlpuK0ZVVmZOM3Q5MVY3c1I2bVhHdkQ0ZzlCcnVoeFY5ZG9MTmozZ2x4emN5bm9UcGI0dTZ6ZHN4NWdLdHpMWmltdVdzVEV6NVdTN3NBPT0iLCJtYWMiOiI2YTczNjI0YWRiYWNiOGExOGJkMmYzYWM2MDY4ZDAxYTVjZjI2NDU4NzdiNDE2NjdjNGY2NTJmYzQyOTI1ZGU5In0=eyJpdiI6IlF6ZEFPc3I0Z0ZoOFFhWDUrYWdyK0E9PSIsInZhbHVlIjoidzJiTFBWT1ZzUG1WamxkVFZXSjBPb0RmeWZnMnAwZmVSMWZWTzJRVUF4QVwvQVUySUx5dVZ5WEFBVUFuSElkbmU3SFBIUHFvQjVuWEpCbkRoNlhNRWFja2JtRkxPQTI2NnRxYXNSb3piTGpYXC9lYk5QV0UrZUd6cUxUNjdiNWJoQVBKc0RxMmJMZzVkNTlhNWwydE5LZnpPbmdESjRZTUtMdUw5NUM0bXlaNzdqdWc0eVVcL080NlJqK2IrTU0waXlUVlRzWDY2VHREbWJHN05oQktcL0VEcjlWb2hZaFlUZVdKc3BlZUJGMWkrUzQwMVErU3FOV1E1UGR5WDl4T3VzR0U4M2lROVJYWDZcLzJNc3hEcFwvZk5ibW5yOVoyczZjTGMwRUF5VitYZlVrcTV0UUZRU0FGVGE4bXcwM21EeERqS1hpWGlhZ1A4ZG1ZekVTTktZcllWQ1lweHJaQ0FuaGNcLzYzM2VEYjFUcW9IZ3gyeUpNVVVaUFR3XC9yVkFDVitGWUZmTnFRZWRORjRaSnRtYktuN3hmNmN5bFRwY0JuQ1AxbXZrbm50ZWFTdllBQjZ0VHdwMHcrU0VkWGY3alJob3R2WU9lNkRqNDFsNEpyUW9qTWpkWVlGNmpwXC83MWdaSXQ5WjlNK1VnYnh4VzNhcjRlSmQxYVwvY1wvZ1ZINjBKWFJZcmpBb0wrMHNJN2J6NUgrU3cxOGNSMEU5QlJOOWxYN1RhT25oUkNuM3YrMnhhOWQ0Q3grZThaak9cL0g5bkVVdGQ3bkVlSGlmWUV2dUI2RXd0cU1nUGZlS1IxN1k4NzBwTWtmOVFrc1wvSGoxM1lqMU0rc3RmbTBhbU5CTGNaYlpib3JuSFZIajRFRHdmMCtPYkxNZ0k5Y3RxNU41Zkc2N1wvQ0p0UjE5TWk4K0dKcTFOXC8ycFNsNW80Q0VpVFwvcUNjVlRadGNzTkluZVRHQzBneFJCWm1BOFVtcjJ2RUYrOGdUd0tBR2lLUzVMc0ZqK3RRSjlPQzBIRFpjaHFTSTRTUGZpK0hYU09cL21QVk1YQXdjXC9iSHI2M2RENVp5QXExK2JoeU5rUU1IbE5HMkJGaW92bWFEWVB1TzBialdsNTdNaVc3T29jS3BwaXljbk9MWDhueVJRenhmN1ZDRGVCbmVjc0JEU2RwXC9YR0NzOVFPaEVKb05LR3JXdnBZRGRiU21TREpSemI0TmhTMXVXV0NQZWFYVVpmalQ1Tlg0XC83SmJZNUltaHJzQ012REdlTnBIMmJCVmZGZzdmOTJsZXZ3cE9aN2siLCJtYWMiOiI5NTM3OGVhYTkzYjhjNWZkZGE2NjQ4OWU3NDNjNTRiMGQ2NWRlYjhjNWQ3OTUwYTViMTJhOTU4MDg5NWMwZjY5In0=eyJpdiI6IllUSGR0dnBCTFNsVHl6NlJpZndHenc9PSIsInZhbHVlIjoiNzNcL3QrQWJSTThnR3E5Nk10R1pJcUFMTlR0WitCdXV3VUJ1VW9NaVdqZUQxQlh3YzRwbGNsdnRyNjNMQ1M3S3p3U2UzenM0bHUxb284KzVzYkw4RWg0bkNGYkRNSzB4WkY5UEUwNlBVQmtrPSIsIm1hYyI6IjhmNzBlNjZhMGVhMDk5M2NkNTdhMDVjMGQzOGYxNzMzMmY2MWY3NjJhZTc2NmVlNGUxYzY2NTkzMWI3MWUzZDgifQ==eyJpdiI6InMyckZcL2trTVdGR2FTWlRNUmY3UmlnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik5rSGtHa1FMOUJ5RWxGUlg4SVc1aTRGTlZoVDJzSVwvdXVWbVVcL2tKU3JLRHFOK0U3N1MrRXh4NmJuUmZ5U0pLdTNqZFJrTW9Eckx5M1U0TVpFVTdTR3ltWWdCWVVSWk91VytrcjNlMW1yYnhJTmorbTR1SWw3bEt2R21EeGUrYXFpWUp3emJcL3dKdW85V09sT1pBNlh4N1wvY056V1RoYWFzakw1N3ZmWFc2Q0U1bDVCOWthUkE2MkQ3WFwvdkI2Slhhb0ZGY1BGWVFxMEM2M3hsTlUxQ29adGhnK1wvZ3YxY09WbStnaDU1bWg2eXdUbThsOUl3cGV2RjZ6bXJjcjExQ1doRTBGNGt4YjBZeGdhcXl0TDd3VzlFRzFrMHVpUWlhaVp1azF0VHpuOUFwczRUNTExUG9ySWtMVUE5eklCRUlBUUFpMkltRlwvYm1VbEcrRWdqdWhXeFB4N0JDMEdJSTZzcHZCUTA5ZkE2Z289IiwibWFjIjoiM2RlMTk4NDkxOWZjNDBiMmUyZmU5Y2VhZjMyYTdiYTRhZjRiYWRhZDEzMDE3MDBlNTZmZDljYWE1ZjZjOTgzOSJ9eyJpdiI6IjVXQTJjVXozejBSdjdyMDZMUWI2amc9PSIsInZhbHVlIjoib0drek1zbEJjcVpKanhpaE5lU1VYRFJ6VlBCNGN0OGdTRklpdDNtbElFeGJ1Mm4yM0ZCc3lYUWRIa3dUb1Ywd3ZiY29VSkVKdmNFZWJ6XC9jTzlcL3phREFUbnlBTm5wNjBOVGxSd0J2clU4aHR1WHZKeVFGcE1RbmNXaEU3b2xqc2lnRXhoXC9DQmxxWVhYOVJ4N3dlUCt3MnFxN2NYVFZpbzFCS3J3aTNSTUYzakJjazVIVWNaRTlRR0VTUFwvNFliUmhcL2ZuZ001QTMyUlNaeDNSdEpNbjFFVWwxZ3NpQ3hhNUkySmpZZ2hPQVNPSEwyK2lJYlIwUHYyUUFjV3RxMktwejY1UExqUDh6MFhLZG5zbmFEaGUzenNQampNRHRvR050dWk5SjV4anZHQ1hvOGFETDRtcmFBRVJoWnhkT3VcL0M3VG1hVFplQVNmN2ZcLzVVVnBIK3hQXC9sZWtZSEE5aUgycURWVnJxTElVSFdHVzErVnlTcDZjYlh2YnFndEIyZUFib0tyaWJrT1hLcnpPblkrZmtCZmVZczN4d2FZaFd0ZEFkbnVOa0VXOEZXY2FwMmJNbXY5U2YzekNkZ1wvRjV3SlZhSkNxYlAyXC9yeHNoQVByVkdsMDVyNXU5VFZHQW1ZVkZlUGN0VFBKYjdBQ1JtNE1DOEpOWTlJSDNMdVlEZGR6YTNlbCtzU29ObXZRWmlxZEgwYW5iNjUrSGpMT21lSHRhZTk3VHhmSmZNN1ladzM5S1hlSThcL1o5UWlsS1BLWE5mZzlneHZVSHlZbmo1aEtiTEYxSlJualEzblwvRGtVMHp3WW05aVFEV3BWa1JIcFNqT0NYU2VaaXVYNExvVjRVUjZQZ3M3Z3NxNlNzUDdocVwvck8xTDZYd09cL05jU24rXC9ocWRkTFQ3ZFRBT1Y0QnFVOXpSQ3hQTThscmtsaUp4c2J3S1dqV0lQR1p4MGJTOVBNSEZpVmFBPT0iLCJtYWMiOiIwNjE2NGY3ZGRjMTRlM2Y4ZjFiOWU1NDI5ZjUxNWM3YjRmYzRmY2NhMGJlY2E4MGQ2MWM2Nzk3ZDAxYjczNTEwIn0=eyJpdiI6ImJUbHF0MERoK05QN2pKcU1aaWhZdFE9PSIsInZhbHVlIjoiSU5KK2xIRWdZMnhFdUp6ZWY3ZmE2dnY4aFZCSWFrYXZ6UWt3YWNvY2VRSXZIQ2pIMXJHeExONWl4WVVpQlBUWlRaU1JvNzB4YkRQdTlwdlZudHF6RHVKTURTek1MSmNHTUpDTWhlbmFvUkZoSWNyZlZJTTlyUXJ5OXFUQjk4eFc4WkppZVNvSDI2RTRzNEhpbzV6VFwvQ3JDTWYwYm1LY2ZcL1pKUXdEektKdTg9IiwibWFjIjoiZWZmYmMzNmQ2NDc3MTc1N2Q4YzkxOWM4ZDIzZjAyNzg4NTI2MmJkMDExMmE5MjExZWMzNWQzNjBiZmNmOGUzOSJ9eyJpdiI6IlFrdFh4SW5vSzRuSnFMejVIekczM1E9PSIsInZhbHVlIjoibnJadHZYNzdTdTBZWEVzdnA1K05wVyszR3M2ZVhrdkVHT1ZcL0hFZW1wVm9QVEdOYmlpOTVrcktyZDN6THA5aDJuWWxpTjNGamt2alozNWcyZHRUdlpnPT0iLCJtYWMiOiI3ZTBjODc4ZTJkYzA4MjU0NTk2YmM2YWJjM2NmZGQ4NjNhNmQwODg0ZmFlNjZlNTE1NmZkODNjMDc0OTlmN2E4In0=eyJpdiI6ImdXN3REaTQ2UUtUNTVjdU9CXC9mUlZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjN4dEV3eXR1cm93V1wvWCtjMGJtU2h4allsQVJIRGxxUzB2bStlVStnYm9jQlVySHYrWWVxeFBJbnRMV3R1RFZIbnozaDJkN0pVWHg5QUNkNmxaOTNMTlpiM2crY2c4VTlSRFJhWGpJME03SVhCXC95bGx4Y1wvcmo3Z2pnOVlVZDByRGpPd2M0SlFEOXpyYTd0YXBKTkdWNGx5SmhVdllPbmxcLzlLMXAzbGJUNHpjcXNwWTU4Y0RrWWw1dXhMRmdhKzN6QktvZ1hIakExUE00bzlqUGpMaGlIY3VUMG0xTjZ6WU5qZ3gyMzVpNzFKS3VyRkxjYVNtMkkrcE1nWlA5ZDFwQXp6OEZHNVJUSEJKTTh0b2duV3F4SVwvemZrRVJudWZ6ZUFjcFBwSHYwSWxzcDFlZjhjT0FPYlduUUhLUGtPQllxSFl6ZE82cnExTE84NTlUQmRRaTRXbXFUVHAzYnBBUlZsU1wvZHFSZGlCbz0iLCJtYWMiOiJiZGFiM2E1ZWI5MjZmMDRmOGI0MmQxMTYwNmE5ZGYwYWQzY2M5MjNjZDg2OWU4NjllMThiOWZmMzI0Y2E4ZmYxIn0=eyJpdiI6IlhrNFNVVTFvdWJibTREUWFaWVF3V2c9PSIsInZhbHVlIjoiQlwvVXVlNms3MkRsZFhVT3hTV2dsUVZrQzdpbUJ5em9KQVwvbDNTRnZcL3g3QVd0SmxHVEZKUEI5NVpSc3NoeXY3cGpnY2xudmZwN2J5UmlscXBWeU1yVjZmcjlhMVdvRHFNNmIzTjN6WE95RVwvXC9CV2IxTFJcLzQrNFdDVk5vZ2RqZVAwQ2tDcEo0ZElzd2Vha3NKTUJGZEtYY2pcL0FOaTBLUXN2R0ozK0RCYmRKOEpMWTRtVzhoVEZaZlFJbUhmamJKQ25hMmlkenl3bHBTNTl4OFFma09Jdk12T0FOcHdcL1ZabkwwUnozTWM1NjlFcWI1ZTU5OUUyQU5xOHY1UzQwTlNuTkZHRnQ2dEp0cTZTa2kyczB4bE5xTXAyeWdMd3lGUVVid3JnQ2N3TkJMaStGUXNWYkNjdG9zS1lLam5rZm50RVwvSm9OM2RycG50a0hPdmE0bUZhRUtJcUIyQ2ExYmxSUFdKUDI3T3ZDSHJoYmFVdnRHMEdWTGY5RHZ2eFZFV0o3TzFoR3hmOUhrcGVtNW9yTXVqMDdjY2JyWUlhWGlYYUg4M0JsdE5NUk9SbGFPNHRzZ3dXaG1rZ2FaVFdDalhLXC9aM0M4XC9DbGU5blNnM1h0dFdxRjJVVVQ0djFtNWJ0Nnc1RnFMTVc3clh1TFR0RU5yV3hiM29cLzRLMWN2blNJUEYiLCJtYWMiOiI4MWJkOTM1NzRhNzdkYjFmM2YyZWVmOWFiNDY3OTExNDUwMDVkODYwNTBkOWQ5OGE1ODdlNGEyNzg5YTBlZDg1In0=eyJpdiI6IjdjN2dPQ1lTVFNGMHplSmRhWjhRcGc9PSIsInZhbHVlIjoiMnpZNmRaZlU3dFpRWCtEeUg1bzdRSFBcL1ZEVjk2MGlvV21YdTlIZ0FGdXNcL2J4MnhzcDM3TXBTN1hmT3BLZVlmcGl5QTJJbXV6dE9HVk1BK3JIRldLTU9kaXRiWXFqZ0hwUlRCN05VOXd0aUljUUl1ZzNCNHM5bVN5dEFNRVpmM0hmY0thZ2Q2VWJxQ0VBVGlsSWZhY3ROelhaWmdsYndnUFBGbkdkMitURGs4SUJSZStqOEtoa21oWUM5N1pjWnNKQkdhQjVxT1l0WGd0cGVtY3RuczhraENYK3hVM3ZIajduNFVqUW42NkdQNE1kek54MUp4QSt4cFwvN0pJZ1ZPeGUxc0E5cWdjTXBoYys3WHM0Zm9LOXJtQkc5R0NPb3BOMVdFcEdYckdsalE9IiwibWFjIjoiMTE0ZjFmZGRhNDczYTJlZDZlYTY3Y2NhYmViOGY3NGZiZmIzZjlhNjJjNzkxMGRkOGRjZTZmZjhiMjkzZmY2NSJ9 Sắc mặt của Hoắc Hạc Hiên tái mét đi!
em dám trốn tôi sao