Tết của me tôi Tác giả: Nguyễn Bính February 4 Tết đến me tôi vất vả nhiều, Me tôi lo liệu đủ trăm chiều. Sân gạch tường hoa, người quét lại Vẽ cung trừ quỷ, trồng cây nêu. Nuôi hai con lợn tự ngày xưa Me tôi đã tính "Tết thì vừa". Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó Dọn nhà, dọn cửa, rửa bàn thờ. Này là hăm tám tết rồi đây
Sáng hôm sau em dậy từ rất muộn và ăn trọn cú đấm của mẹ vì dậy sớm , em thường được lì xì 5 nghìn đồng từ các bác hàng xóm còn bố mẹ em thì lì xì cho em 1 nghìn đồng . Riêng ông bà của em thì lì xì cho em 100 triệu đồng . Buổi tối em cùng gia đình gói bánh chưng và hấp bánh . Đêm đấy cả nhà em thức đến 12 giờ để đón giao thừa / tết .
Thời gian hưởng chế độ thai sản quy định tại các khoản 1, 3, 4, 5 và 6 Điều này tính cả ngày nghỉ lễ, nghỉ Tết, ngày nghỉ hằng tuần. Điều 36. Thời gian hưởng chế độ khi nhận nuôi con nuôi Người lao động nhận nuôi con nuôi dưới 06 tháng tuổi thì được nghỉ việc hưởng chế độ thai sản cho đến khi con đủ 06 tháng tuổi.
Câu nói tức giận của người mẹ khiến cô giáo nhận sai, xin rút kinh nghiệm. - Blog Kiến thức online. Công nghệ . Con gái đi học về khoe mỗi ngày một kiểu tóc tết xinh, mẹ tức giận chất vấn cô giáo. By Kiến Thức Online.
Thường, sau khoảng hơn 5 phút mẹ sẽ lên và đứng cạnh tôi, thỉnh thoảng cho tay luồn qua tay tôi cho đỡ lạnh. Những lúc ấy, cái cảm giác thiêng liêng của năm mới cùng với sự ấm áp của gia đình luôn sưởi ấm trái tim tôi. Thế rồi, tôi và mẹ xuống nhà trong cái mờ ảo của nén hương vòng bố thắp trên nắp kệ và trên ban thờ.
HD-VietSub Cuộc Tình Trái Ngang The Second Mother. Full (16/16) VietSub Cô Nàng Đẹp Trai You Are Beautiful. Full (24/24) VietSub Khi Bố Gặp Mẹ 9 How I Met Your Mother - Season 9. Full (24/24) VietSub Khi Bố Gặp Mẹ 8 How I Met Your Mother - Season 8. Full (24/24) VietSub Khi Bố Gặp Mẹ 7 How I Met Your Mother Season 7.
Ngày thường lo cho ngần ấy cái miệng ăn đã đủ nhược người nói chi đến Tết nhất. Có lẽ vì thế mà ngay từ đầu năm bố mẹ tôi đã tích những thứ để lâu được như gạo nếp, đỗ xanh, mộc nhĩ, nấm hương… Còn lại là sau ngày ông Táo chầu Trời dù bận công việc đến mấy bố mẹ tôi cũng dành thời gian mua tiếp những thứ cần thiết phải dùng trong ba ngày Tết.
Tết Tết, chúng tôi hau háu chờ phụ huynh học trò mang đến nhiều đòn bánh tét và nhiều hộp mứt đủ màu. Họ nhân hậu quá, chứ tuyệt nhiên có bao giờ bố mẹ tôi dám mua đồ ăn Tết. Quần áo tụi tôi chuyền nhau mặc đến sờn rách. Nhưng những chuyện nhì nhằng gì trong nhà cũng không thảm bằng chuyện mẹ tôi đi ăn quà.
Cách Vay Tiền Trên Momo. * * *"Nhân dịp Tết Mậu Tuất 2018, tôi xin gửi quý báo một câu chuyện cảm động đến với gia đình tôi ngay đúng dịp gần Tết Mậu Tuất 2018 - chúng tôi đã tìm được người mẹ lưu lạc bặt âm vô tín 30 năm nay. Việc tìm lại được mẹ như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Chúng tôi sung sướng, ngỡ ngàng và vô cùng biết ơn trời Phật đã phù hộ, những người tốt bụng đã giúp đỡ để mẹ tôi còn sống khỏe mạnh, minh mẫn để về đoàn tụ với con cháu, sống những ngày tháng thanh thản cuối đây tôi chia sẻ câu chuyện này, một là để chia sẻ niềm vui hân hoan với quý bạn đọc gần xa, hai là muốn nhắn nhủ với quý bạn đọc một thông điệp - hãy tin vào những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Vâng, chúng tôi luôn tin rằng mẹ còn sống, và suốt 30 năm qua vẫn luôn mong mỏi tìm mẹ khắp nơi. Cuối cùng, điều kì diệu đã xảy ra thật...* * *Chân thành cảm ơn quý báo đã mở thêm mục Tết của tôi để chúng tôi có thể được lắng nghe và cảm nhận những chia sẻ của bạn đọc từ khắp mọi không chỉ là những niềm vui, đâu đó, vẫn có nhiều người không có được một cái Tết trọn vẹn, mà dì út của tôi là một điển hình. Gửi bài viết này đi, tôi vẫn chưa thôi trăn trở, làm thế nào để dì tôi thoát khỏi tình cảnh của mình. Và tôi tin cũng sẽ có nhiều người có cùng cảnh ngộ như thế. Hi vọng những ý kiến từ bạn đọc của quý báo sẽ có ích cho tôi. Chân thành cảm ơn" - Ngọc Lý.* * *Đây là bài thơ của ba tôi viết tặng mẹ tôi nhân ngày giỗ mẹ. Mẹ tôi ra đi vào Tết cách đây 4 năm. Nên Tết trong ba tôi là những ngày nhớ. Tôi mong bài thơ được đăng như là món quà xuân với ba tôi Tết này" - Diễm 750 bài viết tham gia Tết của tôiSau hơn 3 tuần phát động đã có hơn 750 bài viết tham dự chuyên mục Tết của nay 2-3 chuyên mục này xin khép lại. Một lần nữa xin cảm ơn sự quan tâm, tin tưởng của bạn đọc. Hi vọng tiếp tục nhận được nhiều đóng góp, chia sẻ trong các chuyên mục tiếp theo để Tuổi Trẻ Online ngày càng đa dạng, phong phú hơn. Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao
Tết là những ngày mẹ không ra vườn, đôi tay không cầm cuốc, cầm liềm. Tết là những ngày bố trở về sau cả năm đi làm xa. Cả nhà được quây quần bên nhau. Tết chỉ là những ngày trẻ con mong đợi để được nghỉ học, được mặc chiếc áo mới đi khắp xóm làng cùng chúng bạn, được ăn những món ngon mà thường ngày chẳng bao giờ có và được nhận những phong bao lì xì mừng tuổi. Tết với mẹ lại khác. Mỗi khi thấy mẹ mua hành tía, ngâm với tro bếp trong chiếc chậu nhôm thường ngày dùng để giặt quần áo là tôi biết Tết đang về. Mẹ bảo, từ ngày xưa, nếu không có món dưa hành thì Tết không thể nào trọn vẹn. Mẹ ngồi bóc vỏ hành, cắt rễ, rửa sạch và xếp chúng vào cái hũ da lươn, đổ nước ấm pha đường, muối vào và nén chặt bởi hòn sỏi to nặng mà mẹ nhặt về từ suối. Tấm phên mắt cáo cũng là do tay mẹ đan. Nhà có mấy vại dưa muối bằng đủ các loại rau do mẹ tự tay trồng từ mảnh vườn rộng thênh thang. Từ rau cải đến cà muối, củ cải hay những cây bắp cải muối sổi trong bát đều do mẹ làm. Bữa ăn ngày Tết sẽ có thêm một món dưa hành mà lúc nào chúng tôi cũng bảo đủ để ăn mấy năm, nhưng rồi lúc nào cũng hết trước khi ra Giêng. Khi thấy mẹ dựng ống giang ở góc nhà là tôi biết Tết về. Mẹ sẽ chẻ ống giang hoặc bó nứa để làm những sợi lạt mềm dẻo uốn bánh chưng. Mẹ đi cắt lá dong từ sáng sớm, trải trên chiếc mâm nhôm, dùng giẻ sạch rửa kỹ từng tàu lá để khỏi rách. Rồi mẹ trải chiếc chiếu cói trong bếp, lấy gạo nếp và đậu xanh mà mẹ ngâm từ trước với thịt ướp sẵn để gói bánh. Chiếc khung vuông cất trên tường cả năm được lấy xuống dùng. Mẹ sẽ gấp vuông góc chiếc lá, đo cho vừa khung bằng đoạn cuống lá cắt ra trước, xếp vào khung. Một bát gạo, một bát đậu nhỏ hơn, một vài miếng thịt to bản có mùi hạt tiêu, một bát đậu rồi một bát gạo nếp. Mẹ gói thật kỹ và buộc thật chặt. Việc gói bánh và muối dưa lúc nào cũng từ tối rồi tới tận khuya mới xong. Buổi sáng chúng tôi thức giấc, mẹ đã làm xong cả rồi. Mẹ đặt chiếc nồi rất to mượn của hàng xóm lên bếp, xếp từng chiếc bánh cẩn thận rồi đổ nước. Củi để nấu bánh chưng là những cây củi to thật to mà mẹ để dành từ trước, đủ để giữ cho lửa cháy được lâu mà mẹ không phải trông chừng quá nhiều. Mẹ dọn sạch cỏ quanh nhà ra đến ngõ và những đám lá khô của mùa đông thành đống và đốt. Mẹ quét dọn từng ngõ ngách trong nhà rồi mở cửa đón nắng vào. Trong nhà sạch tinh tươm, không còn hạt bụi. Trên vách đất của nhà, mẹ cũng đã dán những tờ báo khác thay cho những tờ báo cũ vàng ố, che đi những vết nứt cũ kỹ, bong lớp vôi trắng ban đầu. Mẹ bảo vôi đắt lắm, mấy năm mới quét lại nhà bằng lớp vôi trắng mới một lần. Nhưng với chúng tôi, lớp vôi trắng hay vách đất loang lổ không phải là điều gì thực sự có ý nghĩa. Nhà nào cũng như thế, bé nhỏ, cửa gỗ sơn xanh đã cũ, mái ngói đỏ hóa nâu bám rêu, nền đất sét nèn chặt. Nhà nào cũng nghèo nên vẻ ngoài quan trọng gì đâu. Tết về gần hơn khi mẹ đi sắm Tết. Mẹ đi từ rất sớm, xách theo chiếc làn cói và đi cùng các cô trong xóm đến xế trưa mới về. Vài con gà cục tác mà mẹ bắt từ nhà nào đó trong xóm từ trước cũng háo hức như chúng tôi đón mẹ. Thế nào cũng sẽ có một nải chuối xanh, một quả bưởi, những quả quất màu vàng rộm, rồi hương vòng, một tập vàng mã. Thêm vào đó là hạt hướng dương, kẹo tăm vị bạc hà, nho khô, mứt dừa, mứt lạc mà chúng tôi gọi là kẹo bi. Mẹ tìm trong vườn nhà một cành đào nhiều lộc nhất, chặt mang về, cẩn thận đốt gốc rồi cắm trong chiếc xô nhôm. Mẹ rút ra túi đựng bóng bay, sai chúng tôi thổi bóng treo lên cành đào trang trí. Khi mẹ xếp xong mâm ngũ quả trên bàn thờ thì chúng tôi cũng thổi và treo xong. Thế nào, chúng tôi cũng bớt lại một quả để cầm chạy chơi trong xóm. Vậy là đã có tết. Tết, mẹ mặc cho tôi chiếc áo mới, cho anh tôi chiếc quần mới mà cái cũ đã cộc và sờn hết cả. Mẹ mua cho bố đôi giày mới. Còn mẹ chỉ mặc chiếc áo cũ mua từ nhiều năm trước nhưng để dành, chỉ mặc mỗi khi tết về. Mẹ bảo vì mẹ không lớn thêm nữa nên không cần áo mới và người lớn không cần quần áo mới ngày Tết. Tôi mặc chiếc quần cũ từ năm ngoái, vẫn phải xắn một gấu trước khi lớn lên mặc vừa, đi đôi ủng màu đỏ năm nay đã hơi chật, nắm tay anh mặc chiếc áo khoác mà anh cũng từng mặc Tết năm ngoái, rồi cùng đi chúc Tết. Lũ trẻ cả xóm đi hết từ nhà này đến nhà kia, nhận những đồng lì xì mới cứng bằng đồng 200, hiếm hoi lắm mới có đồng 500 màu hồng. Riêng mẹ, Tết mẹ thường mừng tuổi chúng tôi một vài quả bóng bay xanh đỏ, nắm kẹo tàu bọc giấy đỏ in chữ song hỉ hoặc số kẹo tăm bằng với số tuổi. Mâm cơm ngày tết cũng thật cầu kỳ, tốn gần hết thời gian của mẹ. Có bánh chưng, có thịt gà luộc hạ từ bàn thờ xuống, món xôi đỗ, món chè mà mẹ nấu từ gạo nếp với đường đen, bát canh miến nấu với măng khô, bánh đa nem cuốn, một khoanh giò thủ với mộc nhĩ, một khoanh giò thịt, và tất nhiên là có món dưa hành mẹ đã muối. Tết là những ngày mẹ không ra vườn, đôi tay mẹ không cầm cuốc, cầm liềm. Tết là những ngày bố trở về sau cả năm đi làm xa. Cả nhà quây quần bên nhau. Tết là như thế và hạnh phúc là như thế! Nhiều cái Tết đã trôi qua, chúng tôi dần lớn lên và rời xa vòng tay mẹ. Tết bây giờ đầy đủ, hình thức, không thiếu thốn thứ gì nhưng lại như không có gì cả. Bởi vì Tết bây giờ không còn giống ngày xưa, chúng con đã không còn trong vòng tay mẹ. Tết trở nên lạnh lẽo và cô đơn đến vô cùng. Từ ngày 15/01 đến hết 01/03, độc giả VnExpress có thể tham gia cuộc thi “Tết và tuổi thơ” để chia sẻ những cảm xúc, kỷ niệm ngày Tết bé thơ đầm ấm bên gia đình. Sản phẩm dự thi có thể là bài viết, bộ ảnh tự chụp có chú thích đầy đủ hoặc clip với thuyết minh bằng tiếng Việt, nội dung chia sẻ về ngày Tết tuổi thơ. Thời gian nhận bài dự thi bắt đầu từ ngày 15/1. Mỗi tác phẩm dự thi thể hiện dưới dạng bài viết tiếng Việt, có dấu, dài từ hoặc file ảnh định dạng JPEG hay JPG, có thể qua chỉnh sửa bằng phần mềm nhưng không lồng ghép thành dạng album, không để viền bo trên ảnh, bắn chữ rối mắt hoặc logo của studio. Ảnh phải có chiều ngang tối thiểu từ 300 pixel trở lên, có chú thích rõ ràng, dễ hiểu. Đối với bài dự thi là clip, video, phải có chất lượng hình ảnh, âm thanh rõ ràng. Cuộc thi kéo dài trong 6 tuần từ ngày 15/01 đến hết 01/03 trên trang tin Gia đình - Sức khỏe của VnExpress. Cuối chương trình, 3 bài dự thi do Ban giám khảo sẽ được trao giải chung cuộc nhất, nhì và ba. Tổng trị giá giải thưởng chương trình hơn 40 triệu đồng. Trong đó, độc giả đoạt giải nhất nhận được 15 triệu đồng tiền mặt và một năm dùng sữa chua Vinamilk Probi miễn phí; giải nhì trị giá 10 triệu đồng và một năm dùng sữa chua Vinamilk Probi miễn phí; giải ba 5 triệu đồng cùng một năm sử dụng sữa chua Vinamilk Probi miễn phí. Một năm sử dụng sữa chua tương đương với 1 thùng 48 hộp một tháng trong vòng 12 tháng. Danh sách độc giả đoạt giải thưởng chung cuộc sẽ được công bố trên sau khi cuộc thi kết thúc từ 10 đến 15 ngày. Ban tổ chức sẽ liên hệ trực tiếp với tác giả về địa điểm nhận thưởng. Chương trình được tài trợ bởi nhãn hàng Sữa chua Probi - Công ty cổ phần sữa Việt Nam Vinamilk. Độc giả bấm vào đây để tham gia. Hàn Băng Vũ
Tết đến me tôi vất vả nhiều,Me tôi lo liệu đủ trăm gạch tường hoa, người quét lạiVẽ cung trừ quỷ, trồng cây hai con lợn tự ngày xưaMe tôi đã tính “Tết thì vừa”.Trữ gạo nếp thơm, mo gói bóDọn nhà, dọn cửa, rửa bàn là hăm tám tết rồi đâyTháng thiếu cho nên hụt một ngày,Sắm sửa đồ lễ về việc tết,Me tôi đi buổi chợ hôm như mọi bận, người mua quàChỉ mua pháo chuột và tranh gà,Cho các em tôi, đứa mỗi chiếcDán lên khắp cột, đốt inh lợn, đồ sôi, lại giết gàCỗ bàn xong cả từ hôm quaSuốt đêm giao thừa, mẹ tôi thứcLẩm nhẩm câu kinh Đức Chúa tôi gọi cả các em tôiĐến bên mà dặn “Sáng ngày maiCác con phải dậy sao cho sớmĐầu năm, năm mới phải lanh quần, mặc áo, lên trên nhàThắp hương, thắp nến lễ ông bàChớ có cãi nhau, chớ có quấyĐánh đổ, đánh vỡ như người ta…”Sáng mồng một, sớm tinh sươngMe tôi cấm chúng tôi ra đườngMở hàng mỗi đứa năm xu rưỡiRửa mặt hoa mùi nước đượm tôi lấy một tờ hoa tiênBút lông dầm mực, viết lên trên,Trên những gì gì, tôi chẳng biếtGiữa đề năm tháng, dưới đề tôi thắt lại chiếc khăn sồi,Rón rén lên bàn thờ ông tôiĐôi mắt người trông thành kính quáNgước xem hương cháy đến đâu tôi uống hết một cốc rượuMặt người đỏ tía vì hơi men,Người rủ cô tôi đánh tam cúcCười ầm tốt đỏ đè tốt mặc một chiếc quần mới mayÁo lương, khăn lượt, chân đi giày,Chô tôi sang lễ bên quê ngoạiNgười dặn con đừng uống rượu ba ngày tết me tôi lạiĐầu tắt, mặt tối, nuôi chồng con,Rồi một đôi khi người giã gạo,Chuyện trò kể lại tuổi chân son.
Đến bây giờ tôi vẫn không sao quên được cái cảm giác háo hức trông cho mau đến Tết. Nó hồn nhiên, vụng dại biết chừng nào! Vừa hết Tết là tôi trông cho đến Tết nữa, để được mặc quần áo mới, được lì xì, được ăn bánh mứt ê hề… Thú vị nhất vẫn là được chơi thỏa thích, dù là làm hư hao đồ vật hay làm sai việc gì vẫn không bị la rầy. Ngày đó, nhà tôi không có gì gọi là khá giả, nhưng Tết nào mẹ vẫn may quần áo mới cho hai anh em tôi. Mẹ lúc nào cũng may trừ hao, nên chúng tôi luôn xúng xính, thùng thình trong bộ quần áo quá khổ. Mẹ bảo “Có quần áo mới là may mắn rồi, cần chi vừa vặn. Tụi con lớn nhanh như thổi, không may thế này kẻo năm sau lại chật ních. Tốn kém lắm!”. Gần Tết, mẹ thường đi chợ huyện mua đồ khô như đường, đậu, bột ngọt, bún khô, thèo lèo… Tuy nhiên đến 30 Tết mẹ mới mua trái cây và hoa chưng, vì hàng bông cuối năm thường rất rẻ, nếu không bán nốt thì sang mồng một chẳng ai thèm mua. Mọi thứ đều được dành cho những ngày Tết nên mẹ đem tất cả khóa vào trong tủ, làm hai anh em tôi thèm quá chừng. Tôi hay rối rít bên chân mẹ trong lúc mẹ sên mứt để được thử mứt do mẹ làm, hoặc cạo phần đường còn dính lại trong nồi mỗi khi mẹ đổ ra mâm phơi. Vì là con dâu duy nhất trong nhà nên chuyện cúng tổ tiên vào chiều 30 Tết cũng một tay mẹ lo liệu. Mẹ làm mâm cơm cúng rồi làm thêm một con gà trống thiến cho ba và ông nội nhấm nháp chút rượu, còn cặp đùi cho anh em tôi ăn. Vào đêm giao thừa, anh em tôi ngồi quây quần bên nồi bánh tét để trông chờ mẹ cắt thử khoanh bánh do chính tay mẹ gói. Và lần nào cũng thế, anh em tôi đều tấm tắc khen ngon. Sáng mồng một Tết, mẹ cho hai anh em tôi mặc quần áo mới, dặn dò phải ngoan, còn cho tiền bỏ vô túi lấy hên. Cả nhà quây quần mừng tuổi ông bà nội. Ba tôi viết cho anh Hai học thuộc bài chúc thọ mấy ngày trước, anh tôi đọc làu làu, ai cũng khen hay, mẹ tôi là người vui nhất. Sau đó anh em tôi chào ông bà nội rồi về thăm ngoại. Mọi chuyện trong nhà mẹ đã chuẩn bị chu tất, nên bà nội không làm khó dễ gì khi mẹ xin phép về thăm quê ngoại. Bước ra đường với không khí ấm áp của ngày đầu xuân, dù chỉ ngồi trên “con ngựa sắt” do ba chở qua những con đường gồ ghề đất đá, tôi vẫn thấy hạnh phúc vô cùng. Nhà tuy không giàu, nhưng tình thương của cả nhà luôn ấp ám như mùa xuân. Thương nhất là mẹ tôi, quần quật cả năm mới được nghỉ tay mấy ngày Tết về thăm ngoại. Tuy vậy, về ngoại, mẹ vẫn xông xáo vào làm hết chuyện này đến chuyện kia. Cũng vì tính cần cù chịu khó của mẹ mà mẹ được ông bà nội và ba yêu thương, ngay cả anh em tôi cũng thế. Tết của mẹ là vậy, như con tằm miệt mài nhả tơ!
Ảnh minh họa Jimmy Tran, ShutterstockQuê tôi ở miền Bắc. Những năm 70 kinh tế khó khăn, ba mẹ quyết định đi khai hoang làm kinh tế mới. Sinh được hai chị em chúng tôi, gia đình thiếu thốn đủ hồi đó, chị tôi đi học bị chó dại cắn, ba mẹ lo tiền để đưa chị tới thủ đô Hà Nội chạy chữa. Nghe nói ở đó có một bà lang biết loại thuốc gia truyền chữa dại, mẹ chạy đôn đáo, bán hết đồ đạc để lấy tiền lo cho chị… Mẹ bán cả chiếc nhẫn mượn xe đạp đưa chị và mẹ ra đường quốc lộ. Cùng một dì hàng xóm cũng có con nhỏ bị cắn, mẹ bắt xe xuống thành phố…Rồi mẹ trở về, xô cánh cửa chạy vào trong nhà ngồi khóc nức nở… Ba ở ngoài vườn đang đào hố để tôi vôi, vội chạy vào hỏi “Mẹ nó có chuyện gì thế?”Đôi mắt đỏ hoe, mẹ nức nở “Ba nó ơi, tôi để lạc mất bé Hương rồi.”Ba ngồi thần xuống nền nhà dựa vào cái chõng hỏi “Mẹ nó kể tôi nghe nào.”Mẹ nức nở kể lại đứt quãng… Mẹ cùng dì hàng xóm xuống bến xe. Để tiết kiệm tiền, mẹ thuê xe ôm chở từng người một. Mẹ đi trước tìm đường, dì hàng xóm ở lại trông hai đứa trẻ. Nhưng khi mẹ quay lại thì không biết chị đã lạc đi đâu mất rồi… Kể rồi mẹ lại òa khóc “con tôi…”Ba bảo mẹ bình tĩnh, rồi đi bán nốt ít ngô non, mấy con lợn, con gà. Ba cùng mẹ ra bến xe, hỏi thăm xung quanh xem có ai nhìn thấy chị đi tuần sau, ba và mẹ lại về. Ba ít nói hẳn, rồi nghiện thuốc lào, nghiện rượu. Nhưng ba sợ mẹ lo, nên không mấy khi uống thường thấy ba cầm cái điếu ra sau vườn, chỗ gốc cây ổi. Ông ngồi một mình hút liên tục mấy điếu thuốc lào, nhìn lên cây. Cây ổi Găng, quả rất nhỏ mà ngon. Lúc nhỏ tôi và chị Hương rất thích ăn ổi, mỗi khi chị khóc là ba lại cõng chị lên cổ và đưa ra sau nhà, trèo lên cây hái ổi cho đông năm ấy, cây ổi bị gió thổi nằm lả xuống nóc nhà. Đêm hôm đó, ba ngủ, rồi ông không trở dậy nữa… Dì hàng xóm bảo rằng ba đã đi tới nơi rất xa…Trời mưa như trút nước, nhà tôi bị dột, mẹ ôm tôi vào lòng. Tôi ngơ ngác hỏi “Mẹ ơi, ba sao không về sửa lại mái nhà cho mẹ?”Mẹ ghì chặt tôi, giọng bà nức nở nói “Tý ngoan, ba đi xa có việc quan trọng, đừng để ba lo.”10 năm trôi qua, thỉnh thoảng vẫn thấy mẹ nhìn ảnh ba, rồi lại nhìn ảnh chị, khóc một mình. Mẹ đã già đi nhiều, đôi mắt nhăn nheo, mái tóc bạc phai, lưng mẹ còng đi theo từng gánh ngô…Rồi có người bà con dưới Hà Nội tìm được tung tích chị gái. Hiểu gia cảnh nhà tôi, bác âm thầm sắp xếp mọi chuyện, để chị lên tận nơi rồi mới đem sự tình kể lại cho mừng lắm, vừa khóc vừa lấy áo ra mặc, chiếc áo mà lâu lắm rồi mẹ không động đến. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm trời, mẹ soi gương chải đầu chăm đến, chị khác lắm, sang trọng. Ngày chị bị lạc, được một người chữa chạy, nhận làm con nuôi. Giờ chị đã có gia đình, chồng chị người gốc Hà Nội, rất khá đó tôi ngồi cùng chị, hỏi chị về Hà Nội, rằng người ở đó ra làm sao, ở đó thế nào… Chị nhìn tôi mỉm cười… Chuyện tuổi thơ như làn gió thoảng… Dường như chị xa chị dậy chào mẹ, chào tôi rồi lên thành phố. Mẹ nhìn chị rưng rưng, chị đi liền một mạch…Từ khi gặp chị, mẹ như trút được gánh nặng. Bà kể với tôi về tuổi thơ, về chị của quá khứ, về những thiệt thòi mà chị đã phải chịu… Mẹ chắp lại đoạn dây nối khoảng cách giữa tôi và chị. Và rồi dần dần, tôi tự nhủ sẽ chăm sóc chị thay mẹ, dù chị có xa cách, có thờ Tết, mẹ được tin chị về thăm mấy ngày. Biết chuyện, mẹ mừng lắm. Bà sai tôi trèo lên mái sửa mấy chỗ hay mưa dột, rồi lại bảo tôi thay cái chân giường bị mọt ăn. Ngày chị về, xóm làng nhộn nhịp, ngô chín vàng, tôi và mẹ phải đi thu hoạch để kịp bán ngày khi tôi và mẹ đang trên đồng thì chị tới. Mẹ nhất quyết không cho chị làm, bảo chị về ăn sáng. Chị đi được một lúc, mẹ lại tất tả chạy về nhà…Chị về không thấy nồi cơm đâu, nhân tiện ra ngoài đi dạo, gặp dì hàng xóm, chị kể “Mẹ cháu bảo về ăn cơm, nồi cơm mẹ để trên bếp. Cháu về không thấy nồi cơm đâu mà chỉ thấy nồi gì trông như cám ở trên bếp”.Dì hiểu ra, vội nói “Vì lo tìm cháu mà ông bà ý đã bán hết sạch gia sản rồi, cả đôi nhẫn cưới, cả miếng đất khai hoang. Ba thương cháu, suy nghĩ nhiều, cứ quần quật làm để lấy tiền ra Hà Nội tìm con. Vì lao lực quá mà ông ấy mất. Ngày đó, ông dặn mẹ cháu chăm cho thằng Tý đến khi nó yên bề gia thất, để nó không phải khổ. Mẹ cháu vì thế mà nuốt nước mắt chăm lo gia đình, nuôi thằng Tý khôn lớn.”“Nồi cơm mẹ cháu nấu đó là nồi ngon nhất rồi. Bà ý tự tay chọn bắp ngô, giã nhỏ, rồi nấu. Thằng Tý đòi phụ mà bà ý nhất quyết không cho, lại còn tự đi ra ngoài chợ mua cá rô đồng về kho cho cháu. Sáng sớm nay bà ý ngồi một mình chuẩn bị.”Chị nghe xong, nức nở chạy về nhà… Mẹ đang bới tro ra, bưng nồi cá kho lên. Mẹ nói “Mẹ quên không bảo con nồi cá kho, ăn với cơm ngô ngon lắm đấy.”Chị nhìn mẹ, nước mắt lăn dài. Trưa hôm đó, ba mẹ con cùng ăn cơm. Lần đầu tiên tôi thấy mẹ cười kể từ ngày ba hôm sau, ba mẹ con ra mộ thăm ba. Tôi lại nhớ hồi xưa ba dặn, đàn ông là không được khóc. Tôi thầm nói, “Ba ơi, vậy là gia đình mình lại đoàn tụ…”Cơn gió lạnh thổi qua, mẹ như đã hoàn thành tâm nguyện. Mẹ về cùng ba, chỉ còn lại hai chị em tôi…Tết của mẹ, mùa xuân của mẹ. Gửi tới những ai còn có mẹ, xin hãy trân quý từng giây phút PhongXem thêmĐiều ước Giáng Sinh của cô bé 16 tuổi ĐCSTQ trả tự do cho cha mẹ tôiCách những người mẹ hiền đức thời xưa giáo dục con cáiMời xem video
tết của mẹ tôi