Truyện Vượt Núi Băng Đèo Anh Đến Với Em - Chương 53 với tiêu đề 'Gắn bó trọn đời (7)' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật Vượt Núi Băng Đèo Anh Đến Với Em Chương 53: Gắn bó trọn đời (7) Chương trước Chương tiếp . Nghe buổi nói chuyện của Nhậm Đọc truyện Trọn Đời Bên Nhau của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Doc truyen tron doi ben nhau lttp truyen chu ebook prc download full. Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo. Thể loại: Ngôn Tình. Trạng thái: Khi tôm nuôi được 2 tháng, trọng lượng khoảng 90 con/kg thì tôi chuyển đến ao nuôi tôm thịt; nuôi thêm 2 tháng là thu hoạch", anh Hoài tiết lộ quá trình nuôi tôm. Theo anh, nuôi theo hình thức này có thể dễ dàng quan sát được ao, con tôm lớn dần trong sự kiểm soát gắt gao. Xem Hướng dẫn tải ebook về máyYeutruyen.net - Đọc truyện chữ online. TẢI EBOOK Trọn Đời Em Nuôi Anh AZW3. TẢI EBOOK Trọn Đời Em Nuôi Anh PRC/MOBI. TẢI EBOOK Trọn Đời Em Nuôi Anh EPUB. TẢI EBOOK Trọn Đời Em Nuôi Anh PDF. Đăng nhập bằng. Đăng nhập. Vui lòng sử dụng Gmail để comment hoặc đăng nhập tài khoản. Không làm ebook cho tài khoản sử dụng ♬ Playlist : Lofi - Chill: Lạc vào ánh mắt ngời lúc em cười là anh muốn trọn đời làm em vui :3♪ Design by Tuyen Orinn♪ Background - Sưu Tầm⚘ Follow:Quanvrox Để từng C đêm trong tối giọt lệ Em tuôn rơi trên khoé môi. Thì Dm thôi em ra đi theo duyên G mới. ĐK: Cuộc đời C gieo bao khổ đau để hai Am ta chia lìa nhau. Giọt nước F mắt từng đêm thâu lăn trên môi G sầu. Người F ra đi theo duyên mới còn Dm tôi ngồi đây lẻ loi. Mong đợi Tôi hoàn toàn đồng ý với những ai chủ trương cụm từ 'các anh em' ở đây có nghĩa là 'các anh em họ', vì trong Kinh thánh và người Do-thái luôn gọi các người anh em họ là anh em." Tín điều Đức Mẹ Đồng Trinh Trọn Đời phản ánh một cảm thức đức tin chung (sensus - Các em học sinh đều sống trong sự bao bọc cẩn thận, chiều chuộng, nâng niu mỗi ngày. Người lớn luôn chăm sóc các em cẩn thận, chu đáo. Họ dạy dỗ, hướng dẫn, lắng nghe, động viên và an ủi các em. Các em luôn được nghe những lời dỗ ngon ngọt, được người lớn khen Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Asideway. Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Beta mèo mỡ Chương 61 – Xuất viện Mạc Tùy hôn mê một ngày mới tỉnh. Nhìn một màu trắng toát trước mắt cô có chút thất thần, sau đó mới từ từ nhớ lại mọi việc. Cô nhớ rõ đêm đó vừa đi che chuồng gà xong bước được vài bước thì nhà sập, có cái gì đó đập mạnh vào đầu cô, sau đó cô ngất. Trong thời gian ấy thỉnh thoảng cô tỉnh lại, nhưng toàn thân đau đớn không còn sức để kêu cứu. Trên mặt có rất nhiều chất lỏng chảy xuống, mang theo vị rỉ sắt đậm đặc và mùi bùn đất, hiển nhiên đó là máu, hơn nữa còn là máu của cô. Ngay sau đó cơn buồn ngủ kéo tới, cô cố gắng giữ mình tỉnh táo, nhưng vô ích. Sau đó cô lại bắt đầu nằm mơ, mơ hồi còn bé ở trong một ngôi nhà lớn rất đẹp, hồi ấy một nhà ba người sống với nhau, mẹ cô mặc váy trắng đứng trong phòng bếp nấu canh, cô vui vẻ chạy tới, nhưng khi người ấy quay mặt lại, khuôn mặt lại biến thành Phương Như Thần, nét mặt ngại ngùng ngượng ngập như khi mới gặp lần đầu. Anh bưng bát canh ấm nóng thơm nức đưa tới trước mặt cô, nói một câu mà cô hằng quen thuộc “Mạc Tùy, nhân lúc còn nóng mau uống đi!” Cô đột nhiên thấy lòng mình tê dại, cảm giác khó thở ập tới. “Tùy Kỳ!” Trong cơn mê cô rên rỉ hai tiếng, khóe mắt chảy xuống hai vệt nước mắt dài, nhanh chóng hòa với máu. Phương Như Thần thấy cô tỉnh lại, bật dậy bấm chuông trên đầu giường, các bác sĩ rất nhanh theo nhau vào kiểm tra toàn diện cho cô, ghi lại các thông số cần thiết xong lại mau chóng ra ngoài. Trong phòng bệnh lại trở nên yên lặng, Phương Như Thần đang đứng bên cửa sổ khuấy cái gì đó, nửa khuôn mặt nhìn nghiêng vẫn hoàn mỹ như thế, chỉ là có chút hốc hác. Mạc Tùy lén nhìn anh, cảm giác có gì đó là lạ, nhưng không thể nói rõ là lạ ở đâu. Rất nhanh, Phương Như Thần quay người bước tới, trên tay bưng một cái bát nhỏ, bên trong là cháo. Mạc Tùy mới tỉnh chỉ ăn được đồ ăn lỏng. Anh ngồi vào mép giường múc một thìa đưa tới bên miệng cô, mắt nhìn chằm chằm vào miệng cô, mặt không biểu cảm. Mạc Tùy máy móc há miệng ăn, đối diện với Phương Như Thần như thế này có vẻ hơi lúng túng. Anh không hề để ý đến sự gượng gạo của cô, vẫn thong thả đút từng thìa từng thìa một. Chẳng mấy chốc Mạc Tùy không ăn nổi nữa, nhiều ngày chưa ăn gì nên cô không có tí khẩu vị nào. Động tác của Phương Như Thần vẫn không dừng lại, Mạc Tùy cố ăn thêm một miếng nữa, rồi tránh đi, nhìn anh khổ sở nói “Thôi, em no rồi!” Động tác của anh vẫn cứ tiếp tục, Mạc Tùy bất đắc dĩ, “Phương Như Thần!” Anh ném thìa vào bát, phát ra tiếng cạch rất vang, sau đó đứng dậy đi sang bên, trong lúc ấy còn không nhìn cô lấy một cái. Bấy giờ Mạc Tùy mới nhận ra hình như anh đang tức giận, nhưng không biết mình đã chọc anh giận lúc nào. Hàng ngày Mạc Tùy đều cần làm vệ sinh, mà người làm việc đó đương nhiên là Phương Như Thần. Khi biết chuyện này, đột nhiên cô cảm thấy muốn chết quách đi cho xong. “Thực ra có thể gọi y tá làm cho mà!” Cô chật vật đề nghị. “Không cần!” Anh nói ít mà ý nhiều, rồi giơ tay lên bắt đầu cởi cúc áo của cô. “Này này này!” Mạc Tùy khổ sở muốn cản nhưng rõ ràng không có hiệu quả gì, mà cô cũng chẳng có sức để chống cự. Cô nhìn khuôn mặt không đổi sắc của Phương Như Thần cuối cùng chịu thua. Anh thành thạo cởi áo cô, tránh chỗ bị thương, lau rất thuần thục. Hai năm rồi chưa “trần trụi” trước mặt anh trong lúc tỉnh táo, mặt Mạc Tùy đỏ đến độ có thể luộc được trứng. Phương Như Thần cũng dần thở gấp, nhưng hoàn toàn không có hành động vượt rào nào. Dù anh có muốn làm gì cũng phải chờ cơ thể Mạc Tùy cho phép đã. Cứ như thế, chừng nửa tháng sau Mạc Tùy xuất viện. Trong thời gian đó Lục Thố có tới nhiều lần, nhưng không lần nào ở lại lâu. Phương Như Thần nói rất ít, không phải cần thiết thì nhất quyết không mở miệng, hàng ngày không xử lý chuyện công ty thì là chăm sóc Mạc Tùy. Mạc Tùy lại về nhà trọ trong trấn nhỏ. Ngày đầu tiên về nhà, tất cả mọi người trong khách sạn đều đến thăm cô. Lâu rồi không đông người như thế, tâm trạng cô cũng vui vẻ lây. Nhưng sắc mặt của Phương Như Thần thì không tốt lắm, đoàn người nhìn nhau, để lại quà rồi thức thời ra về ngay. Mạc Tùy nhíu mày nhìn anh, bất mãn trong thời gian gần đây cuối cùng cũng bùng nổ. “Người ta cũng là có ý tốt mới đến thăm em, sao anh lại tỏ thái độ như thế? Nếu anh không thích ở đây thì có thể đi, em không ép anh ở lại.” Phương Như Thần mặt tái mét nhìn cô, “Em chỉ mong anh đi thôi đúng không, nói em hay, cả đời này anh sẽ không đi đâu cả, tốt nhất em nên biết điều đó rồi ngoan ngoãn mà ở bên cạnh anh đi. Mạc Tùy, anh đã khoan dung với em quá rồi, em đã không thèm để ý anh cần gì phải tự làm khó mình?” Chuyện lần này anh không bao giờ muốn phải trải qua nữa, anh cũng không có khả năng chịu được thêm lần thứ hai. Biện pháp duy nhất là không để Mạc Tùy rời khỏi tầm mắt của anh, một chút cũng không được. “Em không có ý đó!” Mạc Tùy chỉ nói như vậy. Người chưa từng cận kề cái chết sẽ vĩnh viễn không hiểu được cảm giác bất đắc dĩ và tuyệt vọng ấy. Khi đối mặt với tử vong, tình cảm và lưu luyến chôn sâu dưới đáy lòng mới là chân thật nhất. Cô nhớ rõ, hình ảnh cuối cùng trong đầu là khuôn mặt tuấn tú của Phương Như Thần. Người đã chết một lần thì rất nhiều chuyện nghĩ mãi không thông đều sẽ trở nên rõ ràng, cũng không còn gì phải rối rắm khó xử nữa. Chỉ cần được sống, người mình yêu cũng bình an khỏe mạnh ở bên cạnh mình là đủ rồi. Có lẽ đây chính là sự trưởng thành mà người ta thường nói, đương nhiên cái giá phải trả cũng thật lớn. Mà Phương Như Thần thì không muốn nói nhiều, anh chỉ nghĩ rằng Mạc Tùy còn đang vô cùng bài xích anh, vẻ mặt phản kháng nhẫn nhịn này anh không muốn thấy, nếu cả hai đều không thoải mái thì cần gì phải nói thêm. Phương Như Thần chăm sóc cho cô rất tốt, cẩn thận tất cả mọi việc. Thỉnh thoảng họ nói chuyện, hay xuống tầng tản bộ, nhưng cứ nhắc đến việc Mạc Tùy muốn ra ngoài một mình hoặc đi xa hơn một chút là câu chuyện lại kết thúc với sự im lặng của anh. Nửa tháng trôi qua trong không khí như bình yên mà dường như cũng không bình yên này, Mạc Tùy đã hồi phục tương đối, cả ngày ở nhà cô rảnh rỗi đến mọc mốc trên người, vậy nên cô chuẩn bị đi làm bình thường. Lúc ăn cơm, cô chủ động nói chuyện này với Phương Như Thần. Anh bình tĩnh nói “Để thêm một thời gian ngắn nữa đã.” “Nhưng em đã khỏi rồi.” “Nhưng anh lo.” Anh nhìn thấy bát Mạc Tùy đã hết lại xới cho cô lưng bát nữa, “Ăn nhiều một chút, hôm nay anh làm món sườn em thích này.” “Vậy anh nói một thời điểm cụ thể đi, bao giờ em có thể đi làm.” Cô nhượng bộ một bước. Anh lưỡng lự, “Anh mong sau này em đừng đi làm nữa.” Mạc Tùy nhíu mày, “Vì sao?” “Chuyện này trước đó chúng ta đã nói rồi, anh không hy vọng em cách anh quá xa, anh cũng không hy vọng anh không trông thấy em, cho nên em cứ ở nhà là tốt nhất.” Mạc Tùy nhìn khuôn mặt bình tĩnh kì lạ của anh, đột nhiên cảm thấy hình như anh hơi bất thường, có vẻ cực đoan quá mức. Làm gì có người nào tồn tại trên thế giới này mà không tiếp xúc với thế giới bên ngoài? Cô suy nghĩ một chút rồi nói “Cứ cho là em không ra ngoài, vậy anh có thể không bao giờ ra ngoài được không? Công ty của anh thì sao? Chẳng lẽ không có người lãnh đạo sao?” “Chính sách do người tạo ra thì cũng có thể thay đổi. Ở đây anh cũng vẫn có thể lãnh đạo được Phương thị!” Anh gắp thức ăn đặt vào bát cô, “Ăn cơm tập trung vào, đừng nghĩ nhiều quá vậy.” Mạc Tùy lập tức quẳng đũa đi, mắt nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt, thất thần. Tay Phương Như Thần đang gắp thức ăn hơi khựng lại, rồi anh liền đặt đũa xuống, tay lại giơ lên xoa đầu cô, “Ngoan nào, đừng giận dỗi.” Mạc Tùy lạnh lùng nhìn anh, chậm rãi gằn từng chữ, “Anh điên rồi!” Phương Như Thần cười cười, không nói gì nữa. ______________________________ mèo Có nên thêm vào thể loại là “nam9 là bi, thần kinh ko ổn định, độc giả cẩn thận trước khi vào” như cảnh báo nhà có chó ko nhỉ v dip mặc dù nam chính là bi với thần kinh không ổn định không liên quan nhưng mà nhà có chó thì phải thả chứ Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Betamèo mỡ Chương 35 – Năm mới Nhìn thấy Tùy Kỳ gật đầu không hề do dự, cô trợn mắt kinh ngạc. Xem ra người này trước khi mất trí nhớ không khéo còn là trí thức học hành cao, ít ra thì chắc chắn không phải trai bao. Mạc Tùy cũng không rõ thế là tốt hay xấu, nếu đúng là một người học hành tử tế mà lại lưu lạc đến mức phải đi bốc vác hàng siêu thị thì đúng là quá uổng phí tài năng, để cha mẹ anh biết chắc sẽ đau lòng lắm. Cũng vì thế, không biết là Mạc Tùy đột nhiên lương tâm trỗi dậy hay là lên cơn động kinh, còn chạy thẳng lên đồng công an hỏi tiến triển điều tra, đáng tiếc là vẫn chẳng có thông tin gì hơn cả. Đêm 30, Mạc Tùy đưa chìa khóa cho Phạm Tư Nhiễm, để hai người họ đến nhà chuẩn bị trước, còn cô và anh đi làm như bình thường. Siêu thị mấy ngày lễ tết lại càng bận hơn, đến tận bốn rưỡi chiều toàn thể công nhân viên mới được cho về. Hôm qua trời đổ tuyết, hiện giờ không khí càng lạnh hơn, Mạc Tùy run rẩy đút tay vào túi áo Tùy Kỳ sưởi ấm, quãng đường có 10 phút cũng đủ để cô lạnh cóng cả người. Vào nhà một lúc mới đỡ hơn. Bây giờ không khí ngày tết ít náo nhiều hơn xưa rất nhiều, đối với mấy người bọn họ đây cũng chỉ là một dịp để tụ hội vui vẻ mà thôi, điểm khác biệt duy nhất là thời gian. Mấy người đang ngồi quây quần ăn uống vui vẻ, thì chuông cửa vang lên. “Giờ này còn ai đến nhỉ? Không phải là chủ nhà của hai cậu chứ?” Phạm Tư Nhiễm cắn đũa nói. “Cả nhà chủ về quê ăn tết rồi, trời sập cũng không phải họ đâu!” Phạm Tư Nhiễm lườm Mạc Tùy, “Năm hết tết đến, lấy ví dụ cũng phải lấy cái gì hay ho chứ!” “Rồi rồi rồi!” Mạc Tùy đặt đũa xuống, cản Tùy Kỳ đang định đứng lên mở cửa, “Ba người ăn tiếp đi, mình đi mở.” Cô nhảy xuống ghế, bước nhanh ra mở cửa. Khi mở cửa nhìn thấy người đến mặt không hề thay đổi một chút nào, vẫn cười cười như cũ, dùng âm lượng chỉ đủ 2 người nghe, nói nhanh “Chờ chút!” Cửa lại dập “rầm” một cái. Phạm Tư Nhiễm phối hợp với cái nhìn dò hỏi của Tùy Kỳ và tiếng nhai nuốt rất thờ ơ của Tư Phàm, hỏi “Ai đấy?” “Không có ai cả, chắc là gió bên ngoài to quá.” Mạc Tùy bỏ con tôm Tùy Kỳ đã bóc xong vào miệng, vừa ăn vừa nói với anh “Này, bóc tiếp hai con nữa đi.” Tùy Kỳ gật đầu, thế là cắm mặt vào bóc tôm cho cô. Phạm Tư Nhiễm nhìn mà buồn cười. Không khí vui vẻ nên Mạc Tùy uống vài hớp rượu, chẳng bao lâu rượu bốc lên, mặt đỏ bừng. Cô vỗ vỗ mặt, đột nhiên bảo “Ôi, nóng quá, mình ra ngoài một lát đây, vừa hay hôm nay quên mua sủi cảo, mình đi mua đây.” “Giờ này còn hàng nào mở?” Mạc Tùy mặc áo khoác, “Hàng tạp hóa ở góc phố chắc vẫn mở, mình đi xem.” Tùy Kỳ bật dậy, “Tôi cũng đi.” “Không cần, tôi tự đi.” “Tôi cũng đi.” Tùy Kỳ kiên quyết, Mạc Tùy liếc anh, “Đi đi cái gì, anh mấy tuổi rồi mà tôi đi đâu cũng bám theo thế? Ra dáng đàn ông chút được không?” Cô cầm chìa khóa đặt bên cạnh lên, giơ tay cảnh cáo Tùy Kỳ đang tỏ vẻ bất mãn, “Ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm đi.” Tư Phàm ngồi trên ghế ngà ngà say, ngẩng đầu nhìn Tùy Kỳ, rồi kéo tay áo anh, “Cậu ngồi xuống đi xem nào, Mạc Tùy không thích trẻ con không dứt sữa đâu.” Tùy Kỳ giật giật môi, cuối cùng cũng ngồi xuống. Nhiệt độ bên ngoài thấp đến run cả người, gió lạnh giống như len lỏi vào tận xương. Mạc Tùy đút tay vào túi, đi xuống cầu thang trước, Trần Lương Sinh lặng lẽ đi theo. Anh ta chưa từng tới nhà Tùy Kỳ bao giờ, hôm nay đến được cũng là nhờ các bác già tầng dưới. Ngày tất niên không có chỗ nào ngồi được, Mạc Tùy ra đường tìm một mái hiên chắn gió để đứng, rụt cổ run lẩy bẩy, hiển nhiên là đang rất lạnh. Trần Lương Sinh giơ tay lên cởi khăn quàng của mình, Mạc Tùy nhìn thấy, nhếch môi trào phúng, “Nếu anh nóng thì cứ tháo, nếu định đưa tôi thì miễn đi, hai chúng ta không cần thiết phải giả vờ diễn trò thế đâu, anh không thấy phiền nhưng tôi mệt rồi.” Tay Trần Lương Sinh khựng lại rồi chầm chậm hạ xuống, “Diễn? Em nghĩ tất cả những việc anh làm là diễn?” Mạc Tùy cúi thấp đầu, dường như đang cố tìm lời để nói, một lúc lâu mới mở miệng “Nói thẳng luôn nhé, quan hệ lúc gần lúc xa trước đây của hai chúng ta nếu bảo anh hoàn toàn là diễn thì không đúng, cùng lắm là nửa thật nửa giả, đương nhiên chuyện này chủ yếu là do tôi, ai bảo tôi có tình cảm với anh.” Đây là lần đầu tiên Mạc Tùy nói thẳng tình cảm của mình với anh ta, nhưng cũng chính như thế là đủ thấy chuyện này đã đi đến bước nào. Trần Lương Sinh không nhịn được tự hỏi lòng, đêm nay, anh ta tới đây làm gì? Mạc Tùy vẫn bình tĩnh nói, “Với quan hệ của người nhà chúng ta cũng như tính cách của tôi, có thể chung sống hòa bình với anh là chuyện bất khả thi. Trước đây tôi còn chưa tỉnh ra, vẫn đi trong sương mù, nhưng sau hôm nay cũng nên phân rõ giới hạn thôi. Trần Lương Sinh, anh, đối với tôi, chẳng là gì cả. Nếu như trước đây còn xem là bạn, sau này cùng lắm chỉ là một người tôi từng quen. Anh cũng đừng ra vẻ người lớn đến dạy dỗ tôi nữa, miễn đế hai bên đều khó chịu.” Nhưng lời cô nói, dù chỉ là một dấu chấm câu Trần Lương Sinh cũng có thể nghe ra sự dứt khoát chấm dứt trong đó. Mạc Tùy là người lạnh nhạt, điều này anh ta vẫn luôn biết. Chỉ không ngờ có ngày sự lạnh nhạt ấy sẽ đối với mình. Thực ra chỉ cần quan hệ của vợ chồng Mạc Vĩ Tân vẫn còn đó thì cục diện hôm nay là chuyện tất yếu. Mạc Tùy đợi một lúc mà không thấy anh ta nói gì liền cảm thấy bực mình. Trước đây cô còn có thể nhân nhượng ít nhiều, giờ cô nghĩ thông rồi, bài đã lật, cô không còn kiên nhẫn để lịch sự thêm một giây nào nữa. Đối diện với người mình thích không phải chuyện dễ dàng, nhưng cái gì cũng có giới hạn. Trên một số phương diện Mạc Tùy chưa từng để ý đến cái gọi là giới hạn, nhưng bây giờ thì khác rồi. Cô là người thích dứt khoát, nếu cảm thấy có thể nhịn thì chẳng bao giờ thay đổi, nhưng nếu đã quyết tâm cắt đứt thì cô sẽ tìm cách vượt qua nỗi buồn trong thời gian ngắn nhất. Cô xoa xoa cánh tay, xoay người, đi về. Cô không rảnh đứng ngoài trời hứng lạnh góp vui cho người khác. Đi được mấy mét, cô nghe anh ta nói “Mạc Tùy, anh thật lòng đối tốt với em, chuyện anh đánh em, anh rất xin lỗi.” Cô dừng bước nhưng chẳng quay đầu lại, “Không cần xin lỗi, anh phản ứng như vậy còn hiền lắm. Nếu mẹ tôi bị người khác làm nhục, chỉ tát một cái còn chưa bõ đâu.” Trần Lương Sinh sững sờ, hai tay trong tay áo siết chặt, “Cho nên em còn mong anh trả thù em nhiều hơn nữa?” “Sai rồi!” Mạc Tùy nghiêng đầu cười cười, từ chỗ Trần Lương Sinh chỉ nhìn thấy được khóe môi nhếch lên của cô và màu xám ẩm lạnh làm nền đằng sau cô, “Tôi chỉ muốn nhắc anh, cái chết của mẹ tôi, tôi nhất định phải bắt các người trả đủ.” Trở về phòng, nhiệt độ chênh lệch quá nhiều làm Mạc Tùy nổi cả da gà, cô cởi áo ra run rẩy ngồi vào chỗ. Tùy Kỳ đã ân cần nịnh hót múc một bát canh nóng hổi đặt trước mặt cô, hai mắt sáng lấp lánh nhìn cô. Mạc Tùy nhấp một ngụm nhỏ, bị anh nhìn chằm chằm đến phát ngượng, giơ tay lên kéo kéo tóc ở gáy anh, trả lời lấy lệ “Rồi, ngon lắm.” Tùy Kỳ tức thì cười híp cả mắt, má trái lộ ra một lúm đồng tiền mờ mờ. Ôi mẹ ơi, Mạc Tùy đau đầu ôm trán, biểu hiện của anh có mất mặt không cơ chứ! Sủi cảo đương nhiên là không mua, nguyên nhân là hàng tạp hóa đóng cửa rồi, Phạm Tư Nhiễm liền ra vẻ biết ngay mà. Đêm nay Tư Phàm và Phạm Tư Nhiễm ngủ lại. Nhà Mạc Tùy nhỏ, hai người còn chật chứ đừng nói là bốn. Đương nhiên Phạm Tư Nhiễm nằm giường với Mạc Tùy, giường của Tùy Kỳ là giường đơn, hai người đàn ông không nằm nổi. Sàn phòng khách cũng không đủ chỗ thế nên một người trong số họ sẽ phải ngồi. Lúc bàn đến việc chia giường thì trời đã hửng sáng, trong bốn người Tư Phàm uống hăng nhất nên đã say rồi, không thể để anh ngồi cả đêm được. Nhưng để Tùy Kỳ ngồi đó thì Mạc Tùy lại không bằng lòng, hai người kia ăn không uống không giờ còn tranh cả chỗ ngủ của họ à, lý đâu ra vậy? Cô vung tay lên, kết luận, “Đi, nhà vệ sinh đủ cho một người ngủ, Tư Phàm đi đi.” Phạm Tư Nhiễm ôm đầu người yêu mình trừng mắt, “Không được, nào có chuyện để khách ngủ trong nhà vệ sinh?” Cô ấy chỉ Tùy Kỳ, “Anh đi đi.” Tùy Kỳ không nhúc nhích, quay đầu nhìn Mạc Tùy, Mạc Tùy khoanh tay cãi lại Phạm Tư Nhiễm “Bớt nói nhảm đi, nhà vệ sinh nhà mình đâu có hôi, hay thích cả cậu và lão nhà cậu cùng ngủ nhà vệ sinh.” ———– Dip Này nha, đừng ai mơ mà động vào cún nhà chị Tùy nhá, chị cho ôm bồn cầu đấy nhá. 46 bình luận về “TRỌN ĐỜI EM NUÔI ANH – NGHIÊU TAM THANH” Hihi em thích kiểu truyện nam mất trí í ~ Có ngược nam ko ss? Kiểu ngược đãi osin có gọi là ngược ko Em thích ngược tâm nhưng mà kiểu ngược đãi osin có vẻ không tệ =]] hahaha ngược osin like like like v Truyện có vẻ hay namc ngáo ngáo thế poster nhà b đẹp lắm ấy..lần đầu ghé nhà b đọc truyện này củng vi bìa bắt mắt sau khi hồi phục trí nhớ có yêu nữ chính nữa không vậy lịch post truyện này như thế nào? bạn có làm tiếp bộ này nữa không vậy mèo Hehe vừa mới biết đến bộ này, đọc hay quá, cảm ơn bạn nhiều nha, mà bộ này có bao nhiêu chương vậy bạn >.”< PS đọc hết 10 truyện mèo đã hoàn rồi *khẩu vị nặng* mà giờ mới thả tim lại Cố lấp mấy hố nhanh nhá mèo. Tui chỉ đợi truyện hoàn rồi đọc thôi, chứ tui sợ mấy hố của cô lắm ._. *ủng hộ mều* Ôi ôi! Mới đok đk 1/3 chặng đường của ko lối thoát. .giờ mò mẫm sang đây thấy ố ze tung bông.. . 🌻🌻🌻 Truyện hoàn rùi! Hạnh phúc quá! An ủi đk con tim non nớt già khú đế của m khj lỡ thả tym vô ko lối thoát! An ủi.. An ủi.. Mèo ơi! Chờ một ngày nắng để b lấp đầy cho con tym rơi vào ko lối thoát Của mềnh! Mình tin mèo.. Iu mèo.. Nên..nàng có hậu cung ko? M Tự đề cử mãnh liệt Nè! Thỏa sưca chà đạp lun! ~\≧▽≦/~ dạo này trẫm bận quá, hậu cung thành lãnh cung hết rồi Mèo ơi * Mèo cho phép Thiên mang truyện này sang dđlqđ đc ko Mèo ^_^ Thiên hứa sẽ ghi đầy đủ nguồn 😀 Mèo cho Thiên mang đi quảng bá’ nhaaaaaa ^o^ Bộ này m làm chung vs 1 bạn nữa nên ko mang đi nhé hiuhiuhiu…. 😦 Cảm ơn Mèo đã rep lại Thiên * lần đầu ghé trang = chưa đọc truyện nào nhưng nhìn mấy cái bìa là thấy cưng rồi = cảm ơn editor nha = Mèo mỡ bệ hạ Truyện này là mạc thế à Em nhảy hố nhà ad đây, trên dường bò trườn xem review nên nhảy luôn Trả lời Ngôn Tình Nguồn Editor mèomỡ & dipM 204,949 Hoàn Thành 230523 04/11/2016 Đánh giá 6/10 từ 67 lượt Vào một mùa đông bình thường như bao mùa đông khác Mạc Tùy bị buộc phải nhặt về một anh chàng ăn anh ta chẳng nhớ được gì nên cô liền đặt tên cho anh ta là Tùy Kỳ sau khi nếm trải hết đắng cay trên đời đã được Mạc Tùy tặng cho một cuộc sống bình được ăn một ngày ba bữa, mặc quần áo sạch sẽ, có một công việc ổn định và thu nhập để nuôi sống bản khoảng thời gian sống chung tràn ngập xung đột, bọn họ đã bên nhau từng bước trải qua vô số kỷ thức tựa truyện ngôn tình – Trọn Đời Em Nuôi Anh để khám phá và cảm nhận những kỉ niệm đẹp đầy khó quên đề cập về cuộc sống của Tùy Kỳ và Anh Phương, về cuộc tình trống vắng, những suy niệm hoài bão, gắn kết đầy yêu thương. Tên truyện Trọn đời em nuôi anh Tác giả Nghiêu Tam Thanh Editor dipM Betamèo mỡ Chương 19 – Anh cô tới tìm cô này! Mạc Tùy nhìn thấy Trần Lương Sinh lúc đã gần tan làm. Anh ta mặc áo sơ mi trắng quần tây, khoác áo khoác đen, vô cùng phong lưu phóng khoáng. Nhân viên bảo vệ dắt anh ta đến trước mặt Mạc Tùy, cười nói “Tiểu Mạc, anh cô đến tìm cô này!” Mạc Tùy đặt khăn lau điện thoại xuống, đứng lên, “A, phải rồi! Hiếm khi anh mới tới khu này mà!” Trần Lương Sinh nhàn nhạt liếc cô, nói với người dẫn mình tới “Làm phiền anh rồi.” “Không sao đâu.” Anh bảo vệ ngờ nghệch lắc đầu, “Tôi đi trước đây.” Chờ người đó đi xa, Trần Lương Sinh mới từ từ nhìn sang đống lộn xộn bẩn thỉu bên chân Mạc Tùy, “Công việc thế này mà em thấy rất thoải mái sao?” Mạc Tùy xoăn xuýt mấy ngón tay dính bẩn của mình, “Em thích thế.” Trần Lương Sinh nhìn cô cúi đầu như thể để tùy anh ta muốn mắng muốn đánh thế nào cũng được liền cảm thấy bất lực, lắc đầu, bước lại gần, “Bị thương ở chân mà sao không nói với anh?” “Nói cũng chẳng để làm gì.” Cô nhỏ giọng lầm bầm. “Sao em biết được nói cũng không để làm gì?” “Anh đâu phải bác sĩ.” Trần Lương Sinh trừng mắt, “Ít ra anh còn có thể lái xe đưa em đi viện! Còn hơn là một mình em đi!” Mạc Tùy há miệng, nhưng cuối cùng cũng không nói lời nào. “Muốn nói gì thì nói đi!” Cô lắc đầu, “Không, em nói gì được chứ.” Vốn định nói cho anh ta biết mình không đi một mình, nhưng nếu lôi chuyện này ra thế nào cũng sẽ cãi nhau, cô không rảnh. Anh ta giơ tay gõ gõ Mạc Tùy, ra lệnh “Ngồi xuống anh xem chân em thế nào.” Mạc Tùy không nghe, “Đông người qua lại trông chẳng ra làm sao cả.” “Em còn biết xấu hổ cơ à!” Trần Lương Sinh trừng mắt lườm cô, rồi nói tiếp “Ngồi xuống đi, anh che cho.” Mạc Tùy bị anh ta đẩy xuống ngồi lên băng ghế, cô nhìn anh ta ngồi xổm xuống trước mặt mình, trên gương mặt quá quen thuộc ẩn khuất lo lắng. “Muốn xem chân em thế, không sợ chân thối quá chết ngất luôn à?” Trần Lương Sinh cười liếc nhìn cô, “Anh còn từng bị em nhét tất vào mồm rồi đấy, có gì phải sợ?” Vụ này là do Mạc Tùy có việc tìm anh ta, kết quả hôm trước Trần Lương Sinh thức khuya quá, gọi thế nào cũng không dậy. Cũng tại hồi đấy còn bé, làm gì cũng không nghĩ, cô cởi luôn cái tất đang đi nhét vào miệng anh ta. Nghe nói cả ngày hôm đó đến cả ăn Trần Lương Sinh cũng nếm ra được mùi chân. Chân Mạc Tùy đã tháo băng, có điều vẫn phải kiêng nước, hàng ngày chỉ có thể lau mấy lần bằng khăn, trên ngón chân đau vẫn còn vết nước thuốc rất rõ ràng. Ngón chân không có móng lại còn bôi thuốc loang lổ nhìn khá đáng sợ. Trần Lương Sinh nhíu chặt lộng mày, ngón tay xoa nhè nhẹ trên chỗ bị thương, Mạc Tùy giật nảy lên, “Này, bẩn đấy!” Anh ta ngẩng đầu nhìn cô, không nói một câu nào, đột nhiên giơ tay tóm tai cô. Mạc Tùy tránh trái tránh phải, “Vừa mới sờ vào chân xong, a, đừng đụng vào em!” Trần Lương Sinh cố tình sờ mấy cái rồi mới thôi, sau đó giúp cô đi tất. Mạc Tùy rụt chân lại, “Để tự em làm.” “Đừng nhúc nhích.” Trần Lương Sinh đẩy tay cô ra, “Hồi bé em đi vệ sinh còn để anh chùi cho đấy, giờ còn tránh cái gì!” Mạc Tùy đơ ra, lúng túng nhìn anh ta, “Cứ lôi chuyện ngày xưa ra là sao.” “Sao không được? Tết năm nào người lớn cũng thích kể lại chuyện này còn gì?” Mạc Tùy bĩu môi không thèm nói nữa. Thu dọn xong thì cũng tan làm, Mạc Tùy bàn giao công việc xong liền đi rút tiền. Trần Lương Sinh vẫn đang đi theo, giờ Mạc Tùy cũng đành mang anh ta đi ăn cùng thôi, còn cố tình chọn đi cửa chính. Lên xe rồi, cô nhắn tin cho Tùy Kỳ bảo anh tự về. Tin nhắn vừa gửi được một giây, anh đã gọi điện thoại tới. “Cô đi đâu?” Mạc Tùy quay đầu liếc Trần Lương Sinh, Trần Lương Sinh tỏ mặt rất bình tĩnh cài dây an toàn, “À, tôi với mấy người bạn đi ăn, anh ăn trước đi.” Lúc đó Trần Lương Sinh quay sang cài dây an toàn cho Mạc Tùy, cô ngửa người ra sau. “Ăn xong rồi cô về chứ?” “Ừ, ăn xong tôi sẽ về.” “Dây này hơi chật, em dịch sang bên kia một chút.” Trần Lương Sinh đột nhiên nói. Tùy Kỳ lập tức yên lặng, chỉ còn tiếng gió thổi truyền qua điện thoại. Ngày nào anh cũng đứng chờ Mạc Tùy ở nhà để xe, mà cái ngõ đó gió rất lớn. Mạc Tùy nhíu mày nhìn Trần Lương Sinh, dịch người sang một bên, “Tôi cúp đây, anh tự về đi nhé.” “Chờ một chút,” Giọng anh buồn buồn, “Ai ở cạnh cô vậy?” “Bạn tôi.” “Bạn nào?” “Chậc, anh quan tâm mấy chuyện này từ bao giờ thế?” Mạc Tùy bị anh hỏi cũng khó chịu, “Cúp đây!” Trần Lương Sinh nhìn cô cúp điện thoại, khóe miệng hơi nhếch lên, “Không phải nói là người thuê chung thôi à? Sao nói chuyện nghe như người yêu vậy?” “Thân nhau thì nói thế, không được chắc?” Mạc Tùy nhướn mày, nghĩ một chút, lại nói “Không phải anh nói người yêu mới được ở chung à? Em đang cân nhắc việc thành người yêu với Tùy Kỳ đây.” Trần Lương Sinh bắt đầu nổ máy, anh ta hiểu Mạc Tùy, cô là điển hình cho kiểu người cố chấp không chịu làm theo lời người khác. Người ta bảo cô đi hướng tây, cô sẽ nhất quyết đi hướng đông. Nếu muốn chống lại người như thế, chỉ có thể dùng cái đầu. Biết sao được, ngoại trừ bốc đồng ra, chỉ số thông minh của cô là bằng không, quá ngốc! Lúc đầu tại anh tức giận quá mới quên mất. “Em muốn hẹn hò không phải là không được, nếu em thích cậu ta thì dẫn cậu ta về gặp chú Mạc đi. Em cũng không còn nhỏ nữa, đến lúc có bạn trai rồi.” Anh ta vừa quay vô lăng, vừa làm như tùy ý nói. Mặt Mạc Tùy biến sắc, căm tức trừng anh ta, rồi quay ngoắt đi nhìn đường ngoài cửa xe. Vừa khéo lúc này là giờ tan tầm cao điểm nên người đi siêu thị cũng đông vô cùng. Họ ra đến cửa liền bị các xe khác chặn mất, chỉ đành chờ. Mạc Tùy nhìn cửa ra vào cho nhân viên lục tục có người lên xe đi ra, không lâu sau, Tùy Kỳ cũng ra. Anh không lên xe đi, mà dắt, đầu cúi gằm, mặt không cảm xúc. Đúng vậy, Tùy Kỳ đang rất không vui. Bạn của Mạc Tùy anh chỉ biết hai người là Phạm Tư Nhiễm và Tư Phàm, nhưng giọng nói lúc nãy rõ ràng không phải của hai người mà anh quen. Đó là ai? Mạc Tùy hình như rất thân với anh ta. Điều này làm anh rất khó chịu. Trước đây anh chưa từng nghĩ đến chuyện Mạc Tùy quen biết rộng đến mức nào, còn có bao nhiêu người mà anh không biết. Còn bây giờ anh có muốn mong muốn đến điên cuồng phải thăm dò điều đó. Mạc Tùy còn quá nhiều thứ anh không biết làm anh cảm thấy vô cùng khủng hoảng. Anh ghét cảm giác này. Trần Lương Sinh chú ý tới tầm mắt của cô, cũng quay đầu nhìn. Đó là một chàng trai đẹp đến mức chỉ một lần nhìn thấy cũng không thể nào quên được. Anh ta mím môi nhìn Mạc Tùy vẫn thất thần, không nhịn được híp mắt lại. Không khí lúc hai người ăn rất nhẹ nhàng, tốt hơn rất nhiều so với Mạc Tùy tưởng, như thể những xích mích trước đó hoàn toàn không tồn tại. Thật ra, có một số việc thực sự không nên nghiêm túc quá, điều này làm cô thấy rất thoải mái. Mạc Tùy cắn một miếng lên bánh bao nhân canh, hút sạch canh ở trong, rồi dìm cả vỏ bánh vào trong bát dấm cho bên trong đầy dấm rồi mới bỏ vào miệng. Đầu lưỡi bị kích thích mạnh mẽ, cô thoải mái nheo mắt lại. “Thói quen này phải sửa, ăn thế này dạ dày chịu sao nổi.” Trần Lương Sinh ngồi đối diện lành lạnh nói. Cô bất mãn nhìn lại, “Câu này anh nói bao nhiêu năm rồi đã thấy chán chưa?” “Em sửa thì anh sẽ không nói nữa!” Anh ta nhấp một ngụm đồ uống, nhướn mày, “Em đã sửa chưa?” “Không sửa đấy, cách ăn như thế cũng là tuyệt kỹ của em đó, không phải ai cũng làm được đâu.” Vừa nói vừa bỏ một miếng khác vào miệng. Trần Lương Sinh buồn cười, “Em còn làm như đáng tự hào lắm.” Mạc Tùy hừ một tiếng, rồi chuyển chủ đề, “Được rồi, làm sao anh biết em làm ở cửa hàng đó?” Cô chưa từng nói với anh ta, anh ta cũng không hề nhắc đến, không lý nào anh ta lại biết được cả. _____________________ cắt chỗ này cứ kì kì?

trọn đời em nuôi anh