39. Anh chỉ có một tình yêu duy nhất dành tặng em bây giờ và mãi mãi. Dẫu anh đi đến tận cùng trái đất, vẫn hướng về em bằng trọn con tim. 40. Tôi không muốn một mối quan hệ…khi mà mọi người nhìn vào rồi nói: "Họ thật đẹp khi bên nhau."
Có người thầm yêu anh. Anh vẽ bầu trời xanh Em tô hoa hồng đỏ Lại đây em nói nhỏ Em cực kì thích anh. Chú cá vàng bé nhỏ Mãi ở chiếc bể xanh Mọi thứ đều không rõ Chỉ nhớ về mỗi anh. Có bông hồng màu đỏ Nở ở phía xa xa Có một tình yêu nhỏ Chờ ngày anh nhận ra.
Tặng Anh Một Tình Yêu Nhỏ - Chương 01. Hơn năm giờ sáng, thành phố N bị một tầng sương mỏng manh bao phủ, không khí hơi ẩm.Bóng đêm ảm đạm đang rút đi từng chút một, ngọn gió lặng lẽ trong không gian yên lặng như tờ xuyên qua khung cửa sổ hé mở, vén lên màn cửa mỏng
Nội dung truyện Tặng Anh Một Tình Yêu Nhỏ Văn Án: Kết hôn được hai năm, ấn tượng mà Tô An cho Tô Diễn vẫn luôn là xinh đẹp, có tri thức hiểu lễ nghĩa, ngoan ngoãn, cho dù là lúc thân mật với nhau trong đêm khuya vắng người. Cũng là kiểu ngoan ngoãn nghe theo.
Chương 9. Chương trước Chương tiếp. Tô An ôm Tô Bảo, ngồi ngay ngắn một bên trên ghế sô pha, môi gần như mím thành một đường thẳng.Đèn chùm phức tạp tản ra ánh sáng nhu hòa mờ nhạt, đổ bóng râm lên mặt Tô An, Tô Bảo được Tô An ôm vào trong ngực, cố sức ngước
Chương 73. Chương trước Chương tiếp. Cảm ơn baby.Tô An đặt di động qua chiếc bàn thấp ở bên cạnh, bởi vì mang thai nên ngồi quỳ lâu sẽ có chút không thoải mái, Tô An chống tay, chuyển toàn bộ trọng tâm sang cánh tay đang chống trên chiếu tatami: "Ai dạy con vậy?""Bà
Đánh giá 5 sao⭐_⭐_⭐_⭐_⭐ TẶNG ANH MỘT TÌNH YÊU NHỎ - Tập 02 | Phim Ngôn Tình Tình Cảm Học Đường Siêu Ngọt | Phim Hay ™ Tin Tạp Chí [ Cập Nhật 1h Trước ] Bài viết Không Quảng Cáo Xem ngay
Sủng, Ngược, Truyện Teen, Ngôn Tình, Đọc truyện Tặng Anh Một Tình Yêu Nhỏ. Tác giả: Khanh Bạch Y. Trạng thái: Hoàn thành. Số chương: 73. Chương cuối: Chương 73. Thể loại: Sủng Ngược Truyện Teen Ngôn Tình.
Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Văn ÁnKết hôn được hai năm, ấn tượng mà Tô An cho Tô Diễn vẫn luôn là xinh đẹp, có tri thức hiểu lễ nghĩa, ngoan ngoãn, cho dù là lúc thân mật với nhau trong đêm khuya vắng là kiểu ngoan ngoãn nghe đến một ngày nào đó, sau Tô đại mỹ nhân để lại tờ giấy thì biến mất bặt vô âm mới biết được Tô An vẫn luôn gan to bằng năm sau, Tô Diễn yêu cầu từ chức quản lý cấp cao ở ngân hàng đầu tư Chase New York của Mỹ, chuyển công tác làm Tổng giám đốc ở khu vực Châu Á - Thái Bình thành phố N, Tô Diễn thành công bắt được Tô An cùng với cậu con trai bảo bối Tô Bảo của muốn Tô Bảo, nhưng anh càng muốn em, An tình tặng ngườiEm từng lãng phí thời gian, thậm chí là liều lĩnh đến mức xem thường cái chết, đã từng nghĩ đến việc buông bút vẽ rồi cứ như vậy mà ngã vào vũng bùn không trông đợi gì nữa, sau này, bởi vì gặp được anh mà em bắt đầu khát vọng trời yên biển lặng, năm tháng bình an - Tô từng cùng em ngày ngày chung đụng, không rõ tình yêu, ba năm sau đó, nhớ em đến tận xương cốt, mới biết rằng mình yêu em thật nhiều nhưng anh lại chẳng biết điều đó - Tô -*Chuyên gia ngân hàng biểu cảm lãnh đạm cấm dục không sợ trời không sợ đất x Nhà thiết kế không gian yêu diễm hận trời hận đất.*Chủ yếu lên quan đến nghiệp vụ ngân hàng đầu tư, điển tích về lâm viên tư nhân.*1v1, tình yêu và hôn nhân, Mary Sue, sủng sủng sủng, ngọt ngào tới mức làm chân bạn mềm nhũn, HE
Cảm ơn An đặt di động qua chiếc bàn thấp ở bên cạnh, bởi vì mang thai nên ngồi quỳ lâu sẽ có chút không thoải mái, Tô An chống tay, chuyển toàn bộ trọng tâm sang cánh tay đang chống trên chiếu tatami “Ai dạy con vậy?”“Bà nội ạ” Tô Bảo ôm Cư Cư, Cư Cư ngồi trên đùi anh, bàn tay nhỏ của cậu vuốt vuốt lông tơ mượt mà trên lưng Cư Cư “Bà nội nói, khen người khác như vậy thì người khác sẽ rất vui vẻ. Tô Bảo muốn làm cho mama vui vẻ!”Tô Bảo nhìn Tô An qua màn hình điện thoại, cậu nghiêm túc hỏi “Mama có vui không ạ?”Tô An gật đầu không hề do dự. Nhưng mà cô vui vẻ thì lại có người không vui.“Em gái có vui không ạ?” Tô Bảo nghiêng mình về phía trước, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nhất thời có chút rối rắm. Bà nội nói với cậu, mang thai là một chuyện rất vất vả, giống như việc cậu học đi đường, học nói chuyện, là một quá trình lâu dài và liên An cười nói “Tô Cư Cư vui vẻ, An An vui vẻ, em gái cũng vui vẻ.”Tô Diễn bị hai mẹ con quên ở một bên càng không vui.“Bà nội đâu?”“Bà nội với ông nội đang trong phòng làm việc ạ”Tô An gật gật đầu, một ngón tay gõ gõ ở trên mặt bàn, đột nhiên nghĩ tới một chuyện “Vừa rồi Cư Cư ngồi ở trên điện thoại à?”“Đúng òi” Tô Bảo lắc lư thân thể nho nhỏ của cậu, lúc này mới thấy được Tô Diễn ở sau lưng Tô An.“Cư Cư ngồi ở trên di động…...vậy sao con nhận video được?” Tô An đi lạc đề. Cũng không thể là con trai ngốc của cô nhận điện xong Cư Cư mới đặt mông ngồi lên chứ.“Mama thật ngốc” Tô Bảo lẩm bẩm một tiếng, cầm di động đặt xuống trước mặt bé lùn Cư Cư, miệng nói “Giống như vậy ạ! Cư Cư nhận”“Giống như nào?”“Cư Cư” Tô Bảo lại gọi một lùn Cư Cư nghiêng đầu nhìn Tô Bảo rồi lại quay đầu nhìn Tô An. Lỗ tai to của nó rũ xuống, sau đó nó nâng cái chân trước ngắn tũn lên, “Cạch” một cái chạm vào nút màu đỏ trên màn hình điện một thời gian Cư Cư chưa cắt móng rồi, móng vuốt của nó xẹt qua màn hình, phát ra âm thanh có chút chói tiếp theo, cuộc gọi kết Bảo với Cư Cư biến mất trong màn hình. Màn hình điện thoại sáng lên hai cái, biểu hiện thời gian trò chuyện được ba phút mười một An ngẩn người, nhìn màn hình tối thui của điện thoại rồi chìm vào im nên khen con trai cô thông minh hay là ngốc tới đáng yêu đây……Tô Diễn ở bên cạnh cũng im lặng “......”Một loạt động tác của con trai hoàn toàn ngoài dự kiến của anh. Mấy ngày không gặp, thật vất vả thông minh được một chút, lăn vào vòng tay của mẹ anh một cái liền mất hết. Qua mấy ngày nữa nói không chừng có thể biến thành Alaska thuần chủng rồi, ngốc nghếchTô Bảo ở bên kia xoa xoa mặt “......”Bé lùn Cư Cư cúp điện thoại xong thì gâu một tiếng, móng vuốt cào cào màn hình đã tối thui nhưng lại không thấy được Tô An, Cư Cư bắt đầu sủa gâu Cư vừa sủa gâu vừa quay đầu liếm liếm mặt Tô Bảo, nửa bên mặt của Tô Bảo đã bị nó liếm ướt sũng“Con trai anh thật đáng yêu” Sau khi rối rắm hồi lâu, cuối cùng Tô An mới lựa chọn được một từ hình dung thích yêu, giống như ăn cu-te để lớn lên.“Vừa nhìn liền biết là do gen di truyền có vấn đề” Tô An ý đồ đổ lỗi cho Tô Diễn, khi cô còn nhỏ cũng không có như vậy. Nếu không phải Tô Bảo lớn lên giống Tô Diễn thì cô sắp bắt đầu hoài nghi có phải là lúc trước sinh con rồi ôm nhầm hay Diễn nhếch mày, nhìn kỹ Tô An rồi lạnh nhạt mà nói “Không dám nhận”Sợ Tô Bảo sốt ruột, Tô An lập tức gọi này là Tô Bảo tự mình nhận, cũng không để cho Cư Cư đè mông lên điện thoại. Cuộc gọi vừa thông qua, khuôn mặt dễ cưng của Tô Bảo lập tức xuất hiện trong màn hình di Bảo vừa nhìn thấy Tô An, hình như có chút ngượng ngùng, cậu bé xoa xoa mặt của mình, mềm nhũn mà gọi một tiếng “An An”Gọi xong rồi lại gọi Tô Diễn “Diễn Diễn”Tô Diễn cong chân, một bàn tay đặt lên bên chân chống, lười biếng đáp lời. Nhìn bộ dáng ngượng ngùng của Tô Bảo, Tô Diễn mở miệng hỏi “Tô Bảo?”“A?” Tô Bảo nâng điện thoại, nằm ở trên thảm sàn, bất an mà lăn một vòng. “Bà nội còn dạy con cái gì?” Tô Diễn Tô Bảo vừa nghe Tô Diễn hỏi như vậy liền lồm cồm bò dậy, ngồi xếp bằng rồi giơ đầu ngón tay đếm cho Tô Diễn “Bà nội nói-”“Nói cái gì?”“Nói Tô Bảo sau này lớn lên nhất định rất thông minh, giống như ba. Bà nội còn nói lúc ba còn nhỏ cũng là như thế này.”Tô Diễn ?Tô An nghe xong thì trực tiếp bật cười, mở miệng nói “Đúng vậy, khi ba con còn nhỏ cũng đáng yêu giống như con.”Lại nói chuyện một hồi, Nhuế Như Thị liền đi vào chuẩn bị ôm Tô Bảo đi ngủ. Tới thời gian ngủ của Tô Bảo rồi, Tô An mới không nỡ mà cúp điện thoại. Cúp điện thoại xong, trong nhất thời cô còn có chút phiền Bảo từ nhỏ tới lớn đều gần như như hình với bóng với cô, đột nhiên bên cạnh không có cục thịt ngơ ngác đó nữa, trong giây lát cô còn chưa quen dài một hơi, Tô An còn chưa xoay người lại đã bị người khác ôm vào trong Diễn nâng tay lên, giam Tô An ở bên cạnh bàn trà. Tô An hơi hơi nghiêng đầu đi liền cảm giác được hơi thở nóng cháy của bàn tay đặt ở góc bàn của anh trượt xuống nắm lấy eo của cô, đầu ngón tay còn vuốt ve, nắn bóp hông cô, hơi thở nóng cháy của anh phả trên cổ của Tô An, nhất thời có chút cạnh chiếc bàn trà thấp, Tô An ngồi quỳ hai chân, tư thế ngồi nghiêng hẳn qua một bên, bàn tay Tô Diễn đặt trên sườn eo cô không biết từ lúc nào đã đặt lên đai áo yukata, chơi đùa với sợi dây mỏng manh, đầu ngón tay còn kéo qua kéo lại.“Baby?” Giọng nói của anh như toát ra từ chỗ sâu trong yết hầu, cực kỳ trầm An không kiềm chế được mà run biết ngay ban nãy anh không vui mà, không thèm nhường nhịn con trai ruột của mình cơ.“Ừ?” Thấy Tô An không trả lời, Tô Diễn đè cằm lên vai Tô An, cánh tay đặt bên hông cô dùng sức một cái, hoàn toàn nhấc cô vào trong lòng của hai người là lớp vải mềm mại của áo yukata, khoảng cách gần như đã hóa thành vô hình, Tô Diễn hứng thú đầy người, anh cắn vành tai của Tô An, không chút để ý mà hỏi “Vừa nãy không phải rất vui vẻ sao?”Tô An “......”Vừa nãy đối tượng là Tô Bảo, anh có thể giống Tô Bảo sao? Tô Bảo biết làm nũng, anh biết không? Đương nhiên, những lời này Tô An chỉ có thể giữ lại ở trong lòng, không dám nói ra.“Chúng ta ngủ đi, ngủ! Buổi sáng ngày mai anh còn phong hội* diễn đàn nữa mà, ngủ sớm có thể bổ sung tinh thần. Cho nên ngủ trước đi, chuyện này có thể thảo luận sau” Tô An đưa ra kiến nghị từ tận sâu trong nội tâm.*Phong hội có tác dụng tương tự với hội nghị nhưng khác ở chỗ, “phong” ở đây đại diện cho “tiên phong” và “đứng đầu”, mỗi năm, người đứng đầu của tám nước tham gia “phong hội” sẽ phát biểu tuyên ngôn, tỏ thái độ với các chuyện quan trọng trong giới chính trị - kinh trăng chiếu vào trên cửa giấy, chiếu ra hình bóng hai người đang ôm nhau, đình viện thâm trầm, mọi âm thanh đều trở nên im Diễn nâng mí mắt, tản mạn nói một câu “Chuyện chính còn chưa làm xong nữa.”“Vậy anh nhanh đi làm đi” Tô An hé miệng thở dốc, mồ hôi mỏng trên người đã làm ướt áo yukata của cô.“Đang làm đây” Tô Diễn kêu rên một tiếng rồi đẩy ngã Tô An lên trên lớp chăn mềm mại, anh đè lại hai tay lộn xộn của Tô An, rũ mắt nói “Em đừng lộn xộn, để anh nhẹ chút”Tô An “......”Hóa ra chính sự mà anh nói là chuyện này trăng di động, mặt trăng treo cao trên cành liễu, bóng dáng trong nhà cũng lay động An đã chảy ra một tầng mồ hôi, hai tay cô chống trên hông của Tô Diễn, sau lưng thẳng tắp. Tô Diễn giật giật, không biết đâm phải chỗ nào mà Tô An lập tức nức nở một dài chảy xuống từ đầu vai, dính ở sau lưng, áo yukata che khuất nơi động tình nhất. Ánh đèn vàng ấm trong góc tỏa ra vầng sáng nhu An bò lên người Tô Diễn, tựa hồ là có chút mệt nên thần trí cũng không rõ. Mà trong lúc đang mơ hồ như vậy, cô lại đột nhiên nhớ tới có một lần thảo luận với Tiêu Nhiễm về một cp trong manga anime xem là ai công ai Nhiễm từng nói, từ xưa đã ra đời đỏ-xanh, ở dưới không nhất định là thụ. Ngược lại, ở trên cũng không nhất định là tại cô đã thật sự công nhận rồi, giống như bây giờ, Tô Diễn để cho cô hiểu thấu triệt những lời này.“Được chưa?” Tô An có chút mệt nhọc, muốn ngủ nhưng lại không ngủ được, cảm giác ở bên dưới quá rõ ràng, cô căn bản là không thể nào xem nhẹ Diễn im lặng mím môi, anh đưa tay, ngón tay thon dài nắm lấy cằm của Tô An, làm cho đôi môi của cô chu vì ra mồ hôi quá nhiều mà đôi môi hơi khô của cô như được tưới đẫm nước, nhưng chuyện đó cũng không ảnh hưởng tới vẻ đẹp của nó, hai cánh môi no đủ, căng Diễn đã sớm không kiên nhẫn mà hôn lên, chỉ kịp nói một chữ “Chưa”Sáng sớm hôm sau, Tô Diễn đã tỉnh từ sớm, sau khi tỉnh lại liền thu dọn sạch sẽ, sau đó đi tham gia phong hội. Tô An vẫn còn ngủ say, căn bản là không biết Tô Diễn đi từ lúc nào, đợi khi cô tỉnh lại đã là hơn 9 giờ, nói mặt trời treo trên sào cũng không quá hầu ngồi quỳ ngoài cửa đợi cô tỉnh lập tức nhanh nhẹn mà chuẩn bị cơm sáng, cô ăn sáng xong liền cảm thấy có chút quá no, sau đó Tô An thay một bộ quần áo gọn gàng rồi chậm rì rì tản bộ quanh đình trúc Kyoto chứa đựng đặc sắc của thời đại, lối kiến trúc này không giống với Trung Minh Hoàng tại vị, bởi vì chịu ảnh hưởng văn hóa truyền thống của Trung Quốc, sau lại thêm Phật giáo truyền vào nên kiến trúc của Nhật có sự dung hợp của phong cách kiến trúc truyền thống Trung Quốc, đặc biệt là bị thành Trường An và cung Đại Minh thời Đường ảnh hưởng nhiều nhà bằng ngói, thềm đá, mái có khung nâng và độ cong, mái được sơn son thếp vàng, vách tường màu trắng, đỏ son và màu trắng xen kẽ cực kỳ đặc sắc. Loại kiến trúc truyền thống này có thể nhìn thấy được ở khắp Kyoto ngày An vừa chậm rãi tản bộ vừa thưởng thức kiến trúc của HQ này, vừa phác họa lại bản thiết kế của Hạc Viên ở trong lòng. Các nét đặc sắc của lâm viên cổ điển Giang Hoài cần phải được bảo tồn, nhưng ngoài giữ lại những đặc điểm đó, có thể đồng thời pha trộn nét đẹp ôn hòa, ấm áp không? Có thể kết hợp vẻ đẹp của lâm viên Giang Hoài và vẻ đẹp của lâm viên Nhật bản không?Ra khỏi Dạ Ngự quán, men theo con đường nhỏ liền thấy đình nhỏ phía trước bày biện tiệc trà, vài vị phu nhân của các nhà đầu tư giống như đang tán gẫu với Smith thấy được Tô An thì lập tức quay người lại chào hỏi, sau đó đón Tô An tới cùng nhau tâm sự. Tô An cong người, một tay chống đầu gối, một tay vén váy dài ngồi nhanh liền có người đổ cho cô một ly trà, Tô An nhận lấy rồi nói một tiếng cảm là bạch trà đơn giản, còn nóng, sương mù bay lên hầm thể không thừa nhận, những người phụ nữ này thật biết cách giao tiếp, ngay cả việc nhỏ như nước trà cũng đã kịp thời suy xét An nâng chén trà nghe bọn họ trò chuyện. Đề tài nói chuyện của bọn họ cực kỳ bao la, bao gồm các phương diện, từ chính sách kinh tế mới nhất của các quốc gia cho tới những lời đồn thổi trong ngành, thỉnh thoảng còn xen kẽ các câu chuyện về các mặt hàng xa An nắm hạt dưa, thích thú nghe chuyện phiếm, tất cả đều là liên quan tới những tên tuổi lớn mà cô từng nghe nói qua. Báo chí còn biết nói bóng nói gió nhưng những vị phu nhân này đều là người thật lời thật tài chuyển một cái liền nói tới người Tô An gặp ngày hôm qua.“Kobayashi tiểu thư của ngân hàng HSBC vừa bị đuổi việc tối hôm qua xong”Bị đuổi việc rồi? Tối hôm qua?Tô An đang lột hạt dưa chợt dừng một cái.“Vậy sao?” Một vị phu nhân khác như suy tư gì đó, rồi hỏi “Cụ thể thế nào?”“Đại khái là như vậy thôi. Tôi cũng không rõ nguyên nhân cụ thể là cái gì. Vừa nãy tôi còn hỏi trợ lý, cậu ấy nói Kobayashi hình như là chọc phải người không nên chọc?”“Không phải chứ, cô ta xuất thân từ ngân hàng đầu tư số 1 thế giới, năng lực cũng có, hiện tại sau lưng lại là Honda tiên sinh của ngân hàng HSBC, có thể chọc phải ai?” Người phụ nữ đang nói chuyện chuyển tầm mắt sang nhìn Tô An cầm nhân hạt dưa bỏ vào miệng, không đáp bàn người không tự chủ được mà đều đưa mắt qua nhìn cô, Tô An đang cắn nhân hạt dưa thơm giòn “......”Cô có thể khẳng định là Kobayashi chọc phải Tô Diễn, nhưng lúc này cô nhất định sẽ không lôi Tô Diễn ra, quá mất giá. Cho dù Tô Diễn muốn mất giá thì cũng chỉ có thể mất ở trước mặt An lập tức lắc lắc đầu, trả lời “Có liên quan tới phu nhân của Honda tiên sinh không?”Đạn sương mù được tung ra, một đám phu nhân nhàn rỗi bắt đầu thảo luận tính khả thi của chuyện này. Bọn họ đều cực kỳ quen thuộc quan hệ giữa các nhà với nhau, dăm ba câu là đã phân tích được tình hình đại khái An lột hạt dưa, ngồi nghe bọn họ bàn khi uống xong hai ly nước trà, ngồi tới giữa trưa, Tô An tính thời gian, chắc Tô Diễn cũng sắp quay trở lại nên cô liền tìm cớ đi phu nhân này nhìn như đoan trang ưu nhã nhưng bắt đầu nhiều chuyện thì chắc chắn không thể thua kém dân chúng bình thường, thậm chí còn mạnh hơn cả dân chúng bình thường. Phân tích, nói có sách mách có chứng, đạo lý rõ ràng, có thể so với Holmes thế kỷ hành lang dài của Dạ Ngự quán, Tô Diễn sải bước đi, vừa nghiêng đầu nghe Cao Lâm đi đằng sau báo cáo tình hình phong hội vừa cởi ra cúc áo trên tây người Cao Lâm cùng Thịnh Minh Trí đều mặc một thân tây trang đen được là phẳng phiu, tần suất bước đi đồng đều nhau, đồng loạt đi theo đằng sau Tô Lâm cầm văn kiện cần cho buổi họp lúc chiều, cố gắng báo cáo cho anh ngắn gọn súc tích hết cỡ “Sự thịnh vượng của các ngân hàng đầu tư là dấu hiệu quan trọng cho thấy sự trưởng thành của kinh tế thị trường. Trong ngắn hạn, thị trường chúng ta hướng tới chủ yếu là Châu Á, đặc biệt là khu vực Trung Quốc. Kinh tế khu vực Trung Quốc đã từ giai đoạn thị trường hóa sản phẩm, tiến vào giai đoạn thị trường hóa các yếu tố sản xuất…...”Trên hành lang dài bằng gỗ vang lên tiếng bước chân nặng Diễn phân ra chút tâm tư nghe Cao Lâm báo cáo, còn phần lớn lòng dạ đều đặt trên người Tô An, cũng không biết sáng nay Tô An có ăn cơm sáng chưa. Rất nhanh, cúc áo khoác đã bị cởi ra hết, áo khoác màu khói đậm gác lên trên chỗ khuỷu nữ hầu ở cạnh cửa vừa thấy anh liền đồng thời cong người một cái.“Tô An đâu?” Tô Diễn liếc mắt nhìn trong nhà rồi nhà một bóng người cũng không hôm qua cô vẫn luôn kêu mệt, buổi sáng còn ngủ say giống y như heo nhỏ, vậy mà lúc này lại chạy mất bóng?
Tô An nửa ghé vào trên quầy bar bằng gỗ rắn chắc, ngón tay khẽ chạm vào ly rượu nhỏ trượt một nửa vòng tròn nhỏ, lòng bàn tay dính một chút rượu lạnh Thanh biết tửu lượng của Tô An không tốt, chỉ cần uống một chút cũng sẽ say, nếu say sẽ không thành thật, vì thế đưa tay cầm lấy ly rượu trong tay Tô An đi, lại vỗ nhẹ vào má cô “Tô Bảo khóc rồi, Tô Bảo đang tìm mẹ đấy.’’Tô An vung cánh tay lên, nhìn Đông Thanh, đột nhiên nở nụ cười “Mày đừng gạt tao, tao sẽ không bị mày lừa giờ Tô Bảo đang ở cùng với ba ba Thỏ của nó, chơi rất vui vẻ, nhãi con, sao mày có thể ngốc như thế chứ.’’Đông Thanh “……”“Tao nói cho mày biết, tao lớn đến thế này rồi, nhưng chưa có bất cứ người nào có thể lừa được tao, ngoại trừ Tô Diễn.’’Đông Thanh không hổ danh là giáo viên dạy ngữ văn, giỏi nhất là nghiền ngẫm từng chữ từng chữ một, chẳng mấy chốc đã nắm bắt được hai điểm mấu chốt rồi ghép lại với nhau thành một câu hoàn chỉnh “Ba ba Thỏ là Tô Diễn?’’Tô An ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt xinh đẹp khẽ híp lại, giống như một chút mèo Ba Tư tao nhã “Chồng của tao, vừa đẹp trai lại có tiền, xuất sắc đến mức phụ nữ nhớ thương anh ta có thể xếp hàng dài từ đầu phố Wall đến cuối phố, được tạp chí bầu chọn làm người đàn ông mà phụ nữ muốn gả nhất năm nay, không gì sánh nổi.’’“Nhãi con Đông Thanh, tao đã ly hôn rồi.’’“Tao biết mày ly hôn.’’ Đông Thanh định lấy chai rượu bên cạnh Tô An lại An ôm chai rượu nghiêng người một cái, tránh thoát khỏi động tác của Đông Thanh, lầm bầm lầu bầu “Nhưng anh ta chẳng những không ký tên mà thậm chí còn không thừa nhận! Lừa gạt tao vào dưới mí mắt của mình, ồ, hơn nữa còn mua lại Hạc Viên mà tao thích nhất.’’Nói xong, Tô An tự động thả chai rượu ra, ánh mắt càng ngày càng mông lung.“Còn có, thực ta tao cũng không làm ra vẻ như vậy, không thể chịu khổ, lúc còn nhỏ ngốc nghếch bị cảm mạo sẽ không uống thuốc con nhộng, nhưng sau đó lớn hơn một chút đã không còn ngốc nghếch như thế nữa ấy luôn rất bận rất bận, tao tự hỏi liệu rằng anh ấy có thể quan tâm tao nhiều hơn một chút nữa được không, cho dù phải mất một thời gian… Sau đó lúc tao bị cảm bị ốm, anh ấy sẽ dành một chút thời gian dỗ dành tao uống thuốc…’’Tô An nói đứt được những lời này, Đông Thanh cảm thấy đau lòng không thôi, đại mỹ nhân Tô An mà cô quen biết vẫn luôn là kiểu người đẹp có gai, đẹp thì đẹp, nhưng không thể chạm vào, cũng không ai có thể bẻ được lớp gai ấy, bởi vì những thứ đâm vào tay sẽ mãi mãi sáng đẹp, mãi mãi hướng về ánh mặt Một mình mang theo Tô Bảo, chăm sóc nuôi nấng Tô Bảo đến trắng trẻo mập mạp, cuộc sống hàng ngày gọn gàng ngăn nắp, sẽ nướng bánh quy nhỏ thơm ngọt, sẽ làm đủ loại bánh kem với kiểu dáng phức tạp, bản thiết kế cũng giống như chủ nhân của nó, xinh đẹp chói đến đây, Đông Thanh đặt tay lên bờ vai đã khẽ run rẩy của Tô An, giống như đang dỗ dành Tô Bảo mà vỗ vỗ sống lưng Tô An dần dần bình tĩnh ghi ta dịu êm vang lên trong quán rượu nhỏ.“Hi, mỹ nữ? Một mình sao?’’ Chẳng biết từ khi nào một người đàn ông ra dáng công tử bột đã đứng bên cạnh Đông Thanh, người nọ khẽ cúi người chống tay bên cạnh Đông Thanh, nói “Mỹ nữ, chúng ta ngồi xuống cùng uống một chén, thế nào?’’Đông Thanh liếc mắt một cái, phớt lờ người vừa mới chào hỏi, bàn tay đang vỗ vỗ sống lưng Tô An cũng dừng An đã chạm vào một chút rượu, đã say nhưng trong cơn say lại có một vài phần tỉnh táo, hoàn toàn vứt bỏ khí chất ưu nhã ngày thường ra sau đầu, ngẩng đầu lên từ khỏi khuỷu tay, đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ khẽ mấp máy, sau đó phun ra mấy chữ “Mắt anh bị mù sao?’’Người đàn ông bị Tô An nói mù mắt cũng không tức giận, cầm ly rượu trong tay, nụ cười trên môi càng thêm dịu dàng, trêu đùa với Đông Thanh, thậm chí cánh tay còn quàng qua bả vai cô “Mỹ nữ, người bạn này của em rất có cá tính đấy.’’Đông Thanh lặng lẽ thu cánh tay đang đặt trên lưng Tô An về, nhắm mắt An đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa say không phải có cá tính mà là cực kỳ có cá tính. Một giây tiếp theo, hỗn hợp rượu pha với đá lạnh đã chảy dài trên khuôn mặt gã đàn ông đang cố gắng săn tìm mỹ nhân.“Vị tiểu thư này, phiền cô làm rõ mọi chuyện trước cho tôi.” Gã đàn ông bày ra vẻ mặt lạnh lùng.“Xin lỗi, nhưng còn phải mời vị tiên sinh này làm rõ mọi chuyện trước đã.’’ Một giọng nói đột nhiên xen Ngôn nửa ôm lấy Đông Thanh đang ngồi trên ghế cao nhỏ.“Ôn Ngôn?’’ Đông Thanh hơi sửng sốt một chút, nhanh chóng đưa tay nắm lấy cô tay người đàn ông tên Ôn Ngôn hình người đàn ông vô cùng xuất sắc, đặc biệt là khí chất toát ra từ người anh, tựa như gió mát, tựa như trăng sáng, ôn nhu như An khẽ híp mắt nhìn Đông Thanh đang được người đàn ông vừa mới đi tới ôm lấy, sau khi xác nhận cô ấy sẽ không bị gã đàn ông có ý định săn tìm mỹ nhân kia động tay động chân một lần nữa mới hoàn toàn gục xuống cửa sổ hướng ra phố của quán rượu sạch bong, không dính một hạt bụi, thậm chí còn có thể dùng làm gương An chống cằm lên mu bàn tay, phồng má nhìn Đông Thanh và Ôn Ngôn đang tán tỉnh nhau trong cửa sổ, đưa ngón tay vẽ thành một hình trái tim lên bàn tay hai người đang nắm chặt nhau được phản chiếu trên cửa người yêu nhau thì làm gì cũng hạnh phúc, cho dù chỉ là một cái nắm tay đơn giản, không nhiễm bất cứ ham muốn sắc dục trước sau khi bữa tiệc tối kết thúc, lúc đưa cô về nhà Tô Diễn đã nói yêu cô, khi đó cô chỉ qua thích, Tô Diễn nói yêu, sau ba năm xa cách, anh nói yêu cô thích Tô Diễn thì Tô Diễn đang bận rộn với công việc của mình, anh bận, cô có thể chờ, chờ một ngày, chờ hai ngày, chờ ba ngày, chờ mười ngày nửa tháng cũng được, chỉ cần anh đáp lại từng cái từng cái một, cô cũng có thể vui vẻ chờ đợi giống như Tô hai năm sống chung với nhau, Tô An cảm thấy bản thân mình giống như một cô tình nhân của Tô Diễn, là người giúp anh giải quyết nhu cầu sinh lý một cách danh chính ngôn có một cuốn tạp chí kinh tế nào xếp hạng câu nói nực cười nhất thế giới, cô nhất định sẽ đề cử cái tên Tô khi chờ Tô Bảo ngủ say rồi xác nhận nhóc con sẽ không tỉnh lại Tô Diễn mới đi đến thư An đi tham dự buổi liên hoan với tổ làm việc, anh đón Tô Bảo từ chỗ của Tô An, nhóc con rất ngoan, trước khi đi Tô An đã cho cậu nhóc ăn xong cơm tối, Tô Diễn nhìn Tô Bảo chơi một lát rồi ngoan ngoãn đi trong thư phòng chỉ chừa lại một chiếc đèn tường nhỏ, độ chiếu sáng không lớn, điện thoại di động để làm việc vẫn còn đang kết nối với một cuộc trò Dịch ở đầu dây bên kia điện thoại vẫn đang mắng chửi người một cách văn minh “Tôi thấy bản kế hoạch này của cậu viết rất tốt, nó tốt là tốt ở chỗ thần tiên đánh rắm, không giống người bình thường.’’Đầu ngón tay chạm vào hộp thuốc lá, nhẹ nhàng gõ gõ, Tô Diễn rút một điếu ra, đôi môi mỏng ngậm lấy, bật lửa, hút một hơi, Lâm Dịch ở đầu dây bên kia vẫn chưa mắng đến khi Lâm Dịch mắng xong, anh đã hút sang một điếu khác, tàn lửa nơi đầu ngón biến mất.“Bã xã cậu đâu rồi?’’ Lâm Dịch ném bản kế hoạch cho người trợ lý, khoảng thời gian gần đây hắn đang bận rộn với kế hoạch thu mua và sát nhập ở nước ngoài, đồng thời thực hiện một số dự án trong nước, bận đến mức không có thời gian đi ngủ.“Vẫn chưa về.’’Lâm Dịch nhất thời im lặng không nói gì, cũng rút một điếu thuốc ra, châm lửa, hút một hơi thật sâu, nhìn thế giới tài chính rực rỡ đèn đuốc sáng trưng bên người làm ngành nghề này, đặc biệt là đạt đến địa vị chức vụ cao như bọn họ, từ trước đến này đều có hàng tá phụ nữ vây xung quanh, thậm chí còn được đổ xô tặng người lên cấp bởi vì công việc quá bận rộn, bọn họ không có thời gian rảnh rỗi cũng như tinh lực đi dỗ dành phụ nữ bên cạnh biết không ít chuyện xảy ra giữa Tô Diễn và Tô An, lúc còn đi học, mấy người bọn họ còn đánh cược rằng sau này Tô Diễn nhất định sẽ là người kết hôn muộn nhất, nhưng lại không thể nào ngờ được cuối cùng cậu ta lại là người kết hôn sớm nhất trong số bọn từ đầu anh vẫn luôn cho rằng đó là một cuộc liên hôn kinh tế, nhưng sau khi ngẫm nghĩ lại thì có lẽ không đến mức, giới tài chính lớn như thế, gia nghiệp Tô gia lớn, sản nghiệp có liên quan rất nhiều, với gốc rễ đó, bọn họ khinh thường những cuộc liên hôn kinh tế và cũng không cần đến liên hôn kinh tế, trong xương tuỷ người Tô gia đều tương đối kiêu ngạo mà trong xương cốt Tô Diễn càng kiêu ngạo hơn bất cứ ai giản mà nói, Tô Diễn có thể là cậu con rể trong mộng của các bậc trưởng bối lớn tuổi trong giới tài chính, ngoại từ gia thế xuất sắc, năng lực vượt trội ra thì cậu ta còn sở hữu một gương mặt đủ để khiến biết bao phụ nữ kiêu căng không biết trời cao đất dày cũng phải điên cuồng, mất tỉnh thật lòng mà nói, Lâm Dịch lại cảm thấy Tô Diễn không phải là mẫu người lý tưởng để kết ta quá lý trí, lý trí đến mức tính tình trở nên lạnh lùng nhạt Diễn một lòng tập trung vào công việc, không phải là người thích hợp để yêu đương hẹn hò hay dỗ dành phụ nữ mà chỉ phù hợp với một cuộc hôn nhân có giá trị thương mại, ngay từ lúc bắt đầu đã có mục tiêu và nhu cầu rõ thuốc lá tản đi, Lâm Dịch lại hỏi một câu mà trước kia anh đã từng hỏi “Cậu và bã xã mình thực sự là tự nguyện kết hôn?’’“Ừ.’’Tô An chính là đối tượng mà anh đã gật đầu rồi mới cưới hỏi đàng hoàng vào Dịch giễu cợt khịt mũi một tiếng “Vậy tại sao bã xã cậu lại không cần cậu nữa? Cũng phải, cậu để bà xã mình ở bên ngoài ba năm, với tính cách kia của Tô An, nếu ngay từ đầu cô ấy không thích cậu thì có thể kết hôn với cậu sao? Lúc trước còn nói gì mà tôn trọng quyết định của cô ấy, để cô ấy tự do, vậy tại sao bây giờ cậu lại mỏi mắt trông mong cô ấy làm gì? Cậu là thần tiên phương nào, sao đến cả lời nói cũng khác với người thường như thế?’’“Bà xã cậu thực sự không tỏ vẻ một chút gì với cậu sao? Cũng giống như cho rằng đồng đô la Úc sẽ mất giá, thì có lẽ tất cả những mong chờ của bà xã cậu với cậu cũng đã trượt dốc xuống vực thẳm giống như đồng đô la Úc vậy.’’Tô Diễn lập tức cúp điện thoại của Lâm tỏ An cảm thấy anh bị ra một hơi khói cuối cùng, Tô Diễn dụi tắt tàn thuốc trong gạt khi kết hôn với Tô An, đương nhiên anh cũng cảm nhận được Tô An vẫn luôn ở bên cạnh cô không phải là trọng tâm của anh, trọng tâm cuộc sống của anh đã đặt lên công việc, bận rộn với các dự án đầu tư ngân hàng, thường xuyên công tác xa nhà, mở các cuộc họp, tham gia các bữa tiệc xã giao, cô gái nhỏ lúc trước vẫn luôn đứng ở phía sau dõi theo anh càng lúc càng trầm lặng, càng lúc càng yên cho đến một ngày nọ, sau khi Tô An rời đi, trong lòng anh bỗng nhiên xuất hiện một khoảng trống rỗng, thời gian trôi qua trở nên càng lúc càng khó là vào ban đêm, mỗi khi nhắm mắt lại, anh luôn cảm thấy như thể Tô An vẫn luôn nằm bên cạnh mình, mềm mại, ngoan Tô An rời đi chỉ để lại một lời nhắn Tô Diễn, chúng ta ly hôn đi, cuộc sống vợ chồng không có tình cảm làm nền tảng thực sự quá mệt mỏi, thực ra em cũng không thích anh nhiều đến này anh nhất định sẽ gặp được một người phù hợp với anh hơn anh hạnh phúc cái xương cốt Tô Diễn quá kiêu ngạo, Tô An không thích anh, vậy anh sẽ để cô tự cả những đồ đạc có liên quan đến Tô An đều bị anh cất đi rồi giao cho quản gia dọn dẹp quét tước thường dối trưởng bối Tô gia, Tô An trở thành một cái tên cấm kỵ trước mặt anh, bất cứ ai cũng không thể nhắc lý trí quá mức, mọi tình cảm trong lòng đều không bộc lộ ra ngoài, một ngày nọ, khi đêm dài trôi qua quá khó khăn, ma xui quỷ khiến thể nào lại thôi thúc anh mở cánh cửa phòng mà anh và Tô An đã từng ở kể từ khi kết hôn, lật xem cuốn hoạ ký graffiti của Tô An mới biết phải không thích, mà là tất cả những tình cảm của mình đều không được đáp dám lún quá sâu, sợ rằng tất cả chỉ là một giấc thoại đặt trên quầy bar đúng lúc vang lên, Ôn Ngôn và Đông Thanh vẫn giữ im lặng, di động rung lên rồi chậm rãi trượt đến bên mép quầy Thanh biết tửu lượng Tô An không tốt, nhưng lại không biết một Tô An tửu lượng không tốt uống rượu say lại làm ầm ĩ giống như một đứa trẻ chưa lớn thế này, cô cầm lấy điện thoại di động của Tô An nhét vào trong tay cô, nói “An An, mày nhận điện thoại trước đi được không?’’Tô An nhận điện thoại, Đông Thanh được Ôn Ngôn đút cho một thanh socola gạo hạt vẻ như người ở đầu dây bên kia đã nói gì đó, Tô An không muốn nghe liền hét lên một tiếng “Diễn Diễn.’’ Trong giọng nói mang theo vẻ nịnh nọt nũng nịu mà có lẽ ngay cả bản thân Tô An cũng không thể nhận ra được.“Khụ khụ.” Đồng Thanh bị những mảnh vụn của thanh socola làm cho nghẹn, liếc mắt nhìn sang Ôn Ngôn mặt vẫn không đổi sắc ở bên cạnh. Nếu không phải thanh điệu không giống nhau, thiếu chút nữa Đông Thanh đã cho rằng Tô An đang gọi Ôn Ngôn rồi.“Ngôn Ngôn?’’ Đông Thanh nhỏ giọng gọi một tiếng, nhìn vẻ mặt nhàn nhạt của Ôn Ngôn, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý xấu, một tiếng lại một tiếng “Ngôn Ngôn” phát ra từ miệng An cúp điện thoại, học theo dáng vẻ mặt không đổi sắc của Tô Diễn nhìn hai con người vẫn đang tán tỉnh nhau, đưa tay gõ gõ lên quầy bar “Phiền hai đồng chí có thể tôn trọng Tô mỗ tôi một chút được không?’’Xuyên qua cánh cửa sổ sát đường của quán rượu nhỏ Muse, bên ngoài xe cộ qua lại nườm nượp không ngớt, ánh đèn đường kiểu Âu nơi góc đường lẳng lặng đứng đỏ toả ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt dịu chiếc xe Mercedes- Benz màu đen với kiểu dáng hiếm thấy tách khỏi dòng xe cộ, chậm rãi dừng lại trước cửa quán rượu người đàn ông trẻ tuổi khí chất trầm ổn bước từ trên xe xuống, người nọ mặc một bộ vest được cắt may khéo léo, hoàn toàn khác biệt với khung cảnh đường phố xung An đột nhiên nhảy xuống khỏi chiếc ghế cao, đẩy cánh cửa quán rượu Muse ra, lao thẳng về phía người đàn ông với vẻ mặt vô cảm đang đứng bên ngoài.“An An!’’ Đông Thanh gọi Tô An một tiếng, nhưng Tô An đã chạy ra còn cách nào khác, chỉ có thể cầm lấy túi xách mà cô nàng đặt trên ghế, kéo Ôn Ngôn đi theo Tô An ra ánh đèn mờ ảo nơi góc đường, Tô đại mỹ nhân Tô An không sợ trời không sợ đất, luôn trầm tĩnh khôn khéo của chúng ta đang ôm lấy cổ người đàn ông, hai chân vẫn còn mang giày cao gót kẹp chặt trên eo người nọ, khóc nức An thực sự đã khóc, vừa khóc vừa không ngừng lẩm bẩm “Diễn Diễn, Diễn Diễn!’’“Tô Diễn, anh đừng quá đáng, tại sao lại không ký tên!’’Tô Diễn giữ lấy chân Tô An dựa vào thành xê, để mặc hai chân cô kẹp vào eo anh, cầm chiếc túi Đồng Thanh đưa cho, nói “Cảm ơn.’’Từng đợt từng đợt gió đêm thổi qua khiến mái tóc Tô Diễn rơi loã xoã trước trán, con ngươi đen nhanh không một gợn sóng dao động, nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh Đông Thanh, anh khẽ gật Ngôn và Tô Diễn liếc mắt nhìn nhau một cái, chào hỏi “Tô tiên sinh, đã lâu không gặp.’’“Đã lâu không gặp.’’ Tô Diễn mở miệng, giọng nói khàn khàn “Gửi lời hỏi thăm của tôi đến chú Ôn.’’Nửa ôm Tô An đặt xuống ghế phụ, Tô Diễn lái xe rời đi, con đường đi đến Thấm Viên vào đêm hôm khuya khoắt không một bóng người, cả đường thông chờ đèn đỏ, Tô Diễn lấy một chai soda từ trong tủ lạnh nhỏ trên xe ra, vặn nắp, đặt miệng chai đến bên miệng Tô An cúi đầu, vươn đầu lưỡi liếm liếm miệng bình nước một chút rồi mới uống, nhưng vừa uống được mấy hớp lại đột nhiên mở to mắt, cố gắng nhìn người trước mặt, khi mấy bóng người mờ ảo hợp lại làm một mới thấy rõ là Tô Diễn, Tô An lại mím môi trên.“Không uống.’’ Tô An lắc lắc đầu nói “Có phải vừa rồi anh đã bỏ thuốc vào trong nước cho em uống không?’’Tô Diễn vặn nắp chai lại, ném chai nước ra ghế sau, khởi động xe một lần nữa.“Diễn Diễn?’’ Tô An nhắm mắt lại, nghiêng đầu dựa vào cửa sổ xe, một tiếng lại một tiếng không ngừng gọi Diễn một tiếng gọi, sắc mặt Tô Diễn càng trở nên u biết tửu lượng Tô An không tốt, Tô An cũng nghe lời gần như không chạm vào rượu, ngay cả khi xuất phát từ phép lịch sự phải uống rượu thì cũng chỉ khẽ nhấp môi một chút mà thôi, bây giờ một Tô An uống say lại giống hệt như cái đuôi nhỏ Tô Bảo, cực kỳ dính đạp chân ga bên dưới, chẳng mấy chốc đã đến Thấm máy, Tô Diễn không vội vàng xuống xe mà quay người sang giữ cằm Tô An hỏi “Anh cho thuốc gì vào trong nước của em mới được?’’Trên môi Tô An còn vương lại hương rượu rồng, đôi môi màu hồng hạnh non mềm lấp lánh ánh nước, ngón tay Tô Diễn đè lên môi Tô An, chỉ mới đè một chút, đầu ngón tay đã nhuốm một màu đỏ nhàn nhạt.“Loại thuốc khiến em thích anh đấy.’’ Tô An đã hoàn toàn Diễn cởi dây an toàn trên người Tô An ra, ôm cô xuống xe bị đóng lại, Tô Diễn đặt Tô An đang không thành thật lên thân An bị Tô Diễn ôm đặt lên trên cửa xe “Diễn Diễn, anh thích em không?’’Giọng nói lúc say của Tô An mềm mại lại làm say lòng cơn gió đêm thoảng qua, lá rơi xào Diễn đè lên người Tô An, khàn giọng nói “Thích.’’“Thật trùng hợp.’’ Tô An ôm cổ Tô Diễn, kiễng chân thì thầm bên tai Tô Diễn “Trước kia em cũng rất thích anh, rất thích rất thích anh.’’“Vậy còn bây giờ?’’“Bây giờ sao?’’ Tô An cười một tiếng, nói “Em không muốn thích anh nữa, thích anh thực sự quá mệt mỏi, Tô Diễn.’’“Nhưng không muốn là một chuyện.’’ Ngón tay Tô An chậm rãi trượt xuống cằm Tô Diễn, đầu ngón tay khẽ nâng cằm anh lên “Tô Diễn, có phải anh cảm thấy em rất không có chí khí không, em không muốn thích anh, nhưng…’’Tay nàng hơi lạnh, nhưng khi vuốt ve qua lại trên cằm Tô Diễn lại giống như mang theo lửa nóng, dính chặt vào da thịt anh..
tặng anh một tình yêu nhỏ