Về đường tài lộc trong ngày hôm nay của người tuổi Mùi cũng được cát tinh chiếu cố rất nhiều. Người tuổi Mùi có nhiều cơ hội kiếm tiền, đặc biệt có lợi cho người làm nghề tự do, buôn bán kinh doanh, việc làm ăn buôn bán phát tài, tiền bạc rủng rỉnh trong tay.
Vậy nên, việc "không có gì" ở tuổi 30 cũng quá khó hiểu. Với những bạn trẻ sinh sống cùng gia đình hoặc may mắn hơn, được lớn lên trong một gia đình có điều kiện sẽ dễ có tư tưởng ỷ lại vào bố mẹ.
CANH DẦN 73 TUỔI: Công việc làm hiện tại tiến triển tốt đẹp, tuy cũng có tiểu nhân đâm chọt, nhưng không làm gì được. Tài lộc phải chi tiêu nhiều vì chuyện chẳng đặng dừng. Cũng lưu tâm về xe cộ.TÂN MÃOĐINH MÃO 36 TUỔI: Vận may đưa tới công việc có cơ hội thăng
Mẹ nên sắm đồ gì cho bé khi chuẩn bị vào lớp 1; Làm sao để thoát thân khi bị bắt cóc; Kinh nghiệm hay cho các mẹ có con vào lớp 1; Top 5 nồi nấu cháo mini cho bé siêu tiện lợi, mẹ yên tâm; 10 dấu hiệu nhận biết trẻ siêu thông minh khi vừa chào đời
Khám thai tuần 22 gồm những gì - bao gồm cả siêu âm và làm các xét nghiệm cần thiết. Xét nghiệm sinh hóa - Triple Test. Xét nghiệm Triple Test được thực hiện trong giai đoạn thai nhi ở tuần tuổi 14 đến 22 tuần. Đây là xét nghiệm đặc biệt quan trọng mà các mẹ không nên bỏ qua.
Tuổi Canh Thìn 2000 khi chọn tuổi làm ăn, tuổi kết hôn cần lưu ý đến tuổi phù hợp. Tuổi hợp làm ăn. Dù là nam hay nữ sinh vào năm 2000 nên kết hợp với tuổi làm ăn như sau: Canh Thìn; Kỷ Sửu; Bính Tuất; Những tuổi này sẽ giúp cho bạn gặt hái thành công, tiền vô như
Việc con bạn nói dối không có nghĩa là con sẽ nhanh chóng trở thành người xấu. Hãy ghi nhớ lời của Kinh Thánh: "Sự ngu-dại vốn buộc vào lòng con trẻ" ( Châm-ngôn 22:15 ). Một số con trẻ thể hiện sự dại dột như thế qua việc nói dối, có lẽ chúng nghĩ rằng đó là
Giữ thăng bằng tốt: Trẻ 22 tháng tuổi đã có thể đá bóng, đi giật lùi và đứng bằng một chân khi dựa vào ghế hoặc tường. Thậm chí, bé còn có thể ngồi xổm trên sàn. Trẻ thích chạy hoặc cưỡi xe ba bánh hay các loại ô tô đồ chơi. Những thắc mắc thường gặp về dinh dưỡng cho trẻ 22 tháng tuổi 1. Trẻ 22 tháng tuổi ăn bao nhiêu mỗi ngày?
Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Nếu nói tuổi 20 là tuổi đẹp nhất của cuộc đời thì 22 là tuổi cảm thấy chênh vênh, lung chừng trước mọi thứ. 22 tuổi, vừa tốt nghiệp xong, mong lung không biết đâu là bến đỗ đầu tiên cho cuộc đời ngoài xã hội, không biết liệu công việc đó có phù hợp hay không, tự hỏi mình có thể làm tốt được hay không, liệu môi trường làm việc có áp lực không, liệu mình sẽ có cơ hội để phát triển bản thân không? 22 tuổi, chưa nhìn nhận được xã hội vốn phức tạp như thế nào, đặt chân vào rồi mới biết, mình quá ngây thơ so với cái môi trường quá đỗi phức tạp đấy. Cảm giác lo sợ, tự hỏi bản thân, liệu có giữ vững được cái tinh thần nhiệt huyết, đam mê, tận tình trong công việc nữa hay không khi thực tế quá xa vời so với tưởng tượng. 22, tuổi trẻ vẫn còn đó, muốn đi, đi xa, đi nhiều nơi, đi cho biết những chân cứ vướng mắc những vấn đề chẳng thể nào gỡ nhanh được, cứ mãi do dự, cứ mãi ngập ngừng, để rồi thời gian qua đi, nhìn lại – bỗng thấy giật mình – đã nửa năm rồi ư? 22, có những đứa còn chưa biết yêu là gì thì có những đứa đã kết hôn, đã có gia đình nhỏ của mình. Ôi, những lúc thấy tụi bạn kết hôn, sao thấy mình còn trẻ con quá, còn vô tư và ngây ngô quá rồi tự cười một mình như con điên. 22, thường xuyên nghĩ lại chuyện quá khứ, nhớ cái tuổi thơ dữ dội dựng nhà lá chuối, chơi ô ăn quan, chơi nhảy dây thả diều… chơi đủ các kiểu mà thời nay chẳng thấy tăm hơi của mấy trò này đâu. 22, thi thoảng lại nhớ cái thời áo trắng đến trường, thời cái năm tay còn e ngại, thời con tim thấy thổn thức vì một người, cả cái cảm giác nhói nơi tim khi mối tình đầu chẳng thể theo ta mãi. Nhưng cho đến thời điểm này, mọi thứ chỉ là những kĩ niệm vô cùng đẹp, những cảm xúc chân thật mà ta đã trải qua, vẫn cảm ơn đời đã cho ta cảm nhận những phút giây tuyệt vời ở cái tuổi ngây thơ ấy. 22, tự do hơn, nhưng mệt mỏi hơn, cười nhiều nhưng buồn cũng nhiều hơn, gặp nhiều người nhưng lại thấy lạc lõng và cô đơn hơn, có điều không yếu đuối nữa mà mạnh mẽ hơn. 22, suy nghĩ vẫn chưa chín chắn, nên mọi việc đều trở nên khó khăn, khiến ta ngại bước tiếp khi thất bại. Cơ mà đừng quên, 22 thôi nên ta vẫn còn trẻ lắm, là tuổi để trải nghiệm, khám phá và thử sức mình nên cứ làm đi, làm những gì mình thích, mình đam mê. Sai thì sửa thôi vì mình còn trẻ mà, chứ cứ do dự không làm gì thì sao biết mình thực sự phù hợp với công việc như thế nào. 22, thích phượt – cứ đi, thích kinh doanh cứ làm. Buồn chán thì hát, học một môn thể thao yêu thích, học đàn, hay đơn giản du hý cùng lũ bạn là đời tự nhiên sẽ vui lên. Hay đơn giản cho bản thân một không gian yên tĩnh, gặm nhấm cuốn sách tâm đắc, vậy thôi. 22, chênh vênh tí cũng chẳng sao, 3 năm nữa thôi là đời bạn sẽ đổi khác, có thể lúc đó vẫn còn chênh vênh nhưng chắc ai cũng có con đường đi cho riêng mình, không mơ hồ nữa. Vậy nên 22 tuổi cứ cho phép bản thân mơ hồ xí nhưng hãy làm những điều mà mình thích trước khi bước sang tuổi mới vì tuổi trẻ qua đi nhanh lắm. Này những cô gái tuổi 22, các cô chớ vội buồn, chớ vội cô đơn, chớ vội theo chồng bỏ cuộc chơi mà hãy xách ba lô lên, đi những nơi muốn đến, làm những việc muốn làm, theo đuổi đam mê của bản thân, để tuổi thanh xuân của mình sẽ là những kỉ niệm đẹp, những ngày tháng tuyệt vời. 22, vốn chẳng có gì ngoài ” Tuổi trẻ”. Bình Nhi –
Tôi 22 tuổi, đang thưởng thức một cốc Black Tea Macchiato một mình tại quán cà phê quen thuộc cùng vài cuốn sách. Và tôi cảm thấy thoải mái vì những gì mình đang có một công việc khá phù hợp, một sự tự tin nhất định về bản thân. Tôi là kẻ dám sai lầm, dám chiến đấu và dám nói lên quan điểm của chính mình. Có thể ở hiện tại, tôi chưa có nhiều tiền, không có một tình yêu đẹp, cũng chẳng có gì hơn người khác, nhưng tôi biết mình thích cái gì, mình có khả năng ở điểm nào và không ngừng cố gắng! Điều đó khiến tôi tự tin rằng, chỉ cần tôi muốn, mọi thứ tốt đẹp đều có thể xảy ra. Một số người bạn chia sẻ với tôi và tâm sự rằng cái tuổi 22 này thật là mệt mỏi, khi bạn vừa ra trường, chưa có gì trong tay, chẳng biết làm gì và cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu? Vẫn còn ôm những mộng mơ của thời Đại học, bạn e dè bước ra đời như thể bước vào rừng thẳm, và trong lòng đầy ắp những nỗi lo toan về cuộc sống phía trước. Đây có vẻ đang là giai đoạn mà các bạn bị đau đầu vì những bài tập khó nhằn hay bài luận văn, chuyên đề dài dằng dặc. Cũng tính tới việc đi tìm một công việc nào đấy để kiếm thêm thu nhập và kinh nghiệm. Bố mẹ không thể nào nuôi mình mãi được. Nếu vẫn còn suy nghĩ kệ cứ để bố mẹ nuôi thì tôi nghĩ bạn chẳng cần phải đọc bài viết này đâu. Tôi có một người bạn rất thích chụp hình và ước mơ trở thành photographer chuyên nghiệp. Nhưng bạn ấy buộc gạt ước mơ qua một bên, kiếm một công việc có thu nhập nào đó để góp tiền mua một chiếc máy ảnh. Thực tế phũ phàng như thế đó, những khát vọng của tuổi trẻ phải tạm thời gác lại. Thay vào đó là công việc thực tế cần làm hằng ngày, để ít nhất giúp bạn tồn tại sau khi ra ta đang bước ra trường đời, thứ vốn dĩ khác xa so với trường học. Để thấy được lí do vì sao thời sinh viên được cho là khoảng thời gian tuyệt vời nhất được bố mẹ chăm sóc, ăn chơi xả láng, vô lo vô nghĩ. Hẳn vậy phải không? Đây cũng là lứa tuổi chúng ta quyết định mọi thứ theo cảm tính mà không thực sự suy nghĩ thật kỹ càng. Điều này khiến bạn không thể tránh được việc mắc sai lầm. Đừng ngạc nhiên khi nhìn đâu cũng chỉ thấy thất bại. Vì đây là lứa tuổi của những sai lầm và điều đó là hoàn toàn bình thường."Tao hoàn toàn không biết tao thích cái gì, không biết tao nên làm gì, hay là chọn đại một công việc theo ngành tao đang học nhưng tao lại không thích? Tao thực sự thấy lạc trôi mày ạ".Có lẽ không ít người có cùng cảm giác như vậy. Một sự mơ hồ về tương lai. Bạn hoàn toàn không biết điều mình thực sự đam mê, mình có thể làm tốt việc gì, ba tháng tới, sáu tháng tới, một năm nữa mình sẽ là ai? Có khi ngày mai ăn gì còn chưa tính chứ đừng bảo những thứ xa vời đến vậy. Thôi cứ nộp đại cái CV vào một vài công ty nào đó rồi hi vọng có một nơi xướng tên mình. Thấy bạn bè đồng lứa có chút thành đạt là người nóng rực cả lên, bồn chồn, lo lắng ngày qua ngày. Ấy vậy mà cứ thế buồn, chán rồi thất vọng về bản 22 đánh dấu một bước ngoặt của cuộc đời. Bạn sẽ được đến một môi trường mới, có nhiều mối quan hệ mới và cũng mất đi không ít những mối quan hệ cũ. Là khoảng thời gian mà bạn bè mỗi đứa đi mỗi nơi đứa về quê lập nghiệp, kẻ bỏ xứ đi du học, cảm giác chỉ còn mỗi mình ở lại chiến đấu trên mặt trận và không biết liệu có bảo toàn được tính mạng hay không…Tuổi 22 có cả sự chia ly của những mối tình thời sinh viên. Dường như nỗi lo cơm áo gạo tiền và con đường tương lai phía trước khiến người ta càng ngày càng xa rời nhau tuổi 22, người ta không còn muốn yêu đương vồn vã vì nhận thức được một điều rằng thà cứ cô đơn còn hơn ở cạnh sai người. Chúng ta học được cách lựa chọn một người tử tế và xứng đáng để yêu. Có lẽ hoàn thiện bản thân là cách tốt nhất trong lúc người phù hợp xuất hiện. Cô đơn một chút, cũng không sao 22, là đi ăn một mình, cafe một mình, dạo phố một mình…ừ cũng đôi lúc có bè có bạn…nhưng có những câu chuyện chẳng biết chia sẻ cùng ai, cứ im lặng, rồi lại mỉm cười như mọi thứ vẫn rất sống ở trường đời là ác mộng với nhiều người khi họ chỉ mơ về một màu hồng tươi đẹp. Nhưng không, hãy chấp nhận việc họ coi trọng ngoại hình hơn, việc mỉm cười trước mặt nhưng sau lưng lại không ngớt những lời mỉa mai hay là nỗ lực nhưng không được một chút sự công nhớ trường đời chứ không phải là gia đình, không ai vỗ về, ôm ấp, động viên và yêu thương mình vô điều kiện như bố mẹ cả. Nhiều lúc tủi thân vô cùng chỉ muốn chạy ngay về với mẹ thôi, không đi đâu có phải là những gì bạn đang cảm nhận rõ ràng với vị trí hiện tại? Hay những điều trên có thể hiện rõ sự hoang mang trong tâm trí bạn mỗi ngày? Ừ đúng là khó khăn, là khổ sở đấy, nhưng việc của lá là phải xanh, việc của chúng ta là chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Đừng vội bỏ cuộc và mất niềm tin vào cuộc sống. Hãy tin vào bản thân và lập một kế hoạch cho riêng mình để vững vàng hơn cho con đường sắp một sự thật là việc sợ hãi trước mọi thứ khiến chúng ta quên đi những gì mình đang có. 22 tuổi, chúng ta chưa có nhiều thứ nhưng cũng mang trong mình 22 năm tuổi đời. Nhiều bạn tâm sự rằng sau 4 năm sinh viên vẫn không có một chút gì để viết vào CV để xin việc. Cứ thế rơi vào trạng thái tự ti và lo sợ mọi thứ. "Tôi không biết định hướng cho mình bởi vì tôi thấy mình không có điểm mạnh gì cả", "Tôi thích công việc đó, nhưng chưa có kinh nghiệm, bắt đầu từ đâu bây giờ?"...Thất bại đầu tiên của một con người là đánh giá sai bản thân. Vì thế việc đầu tiên cần làm của khủng hoảng tuổi 22 là nhìn lại chính mình. Tất cả mọi thứ xung quanh cuộc sống là do bản thân quyết định. Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh bố mẹ không giàu, trường đại học không tốt, môi trường làm việc quá nghiêm khắc… Đừng quan trọng hoá cái bằng của bạn. Thay vào đó, hãy xem liệu rằng bản thân mình đang có gì, chưa có gì và cần có những gì. Liệt kê hết những điều đó ra một tờ giấy hoặc cuốn sổ rồi từ từ lên kế hoạch phát triển bản thân phù hợp. Hãy dành cho mình khoảng thời gian tĩnh, để ngẫm nghĩ về quá khứ, hiện tại, tương lai. Để nhận ra đâu mới là mục đích sống, đâu là thứ mình thực sự thấy hứng thú và mỗi ngày mình sẽ làm gì để khiến cuộc sống tốt đẹp hơn. Thay vì ủ rũ hay ngồi so sánh với những gương mặt thành công khác hãy động viên bản thân thật nhiều, rằng mày chính là mày không phải một ai khác. Hãy hoàn thiện bản thân từng bước một từ cái nhìn đúng đắn. Nếu chỉ đang ở số 0 hãy đi lên từ từ đến 1,2, vấp ngã, mới trưởng thành. Nếu chưa tìm được sở thích hay đam mê thì cứ thử đi, thử bất cứ cái gì. Nắm lấy mọi cơ hội tốt xung quanh bởi vì đây là khoảng thời gian chúng ta được phép sai lầm. Đừng đòi hỏi ngay một công việc tốt với mức lương cao sau khi ra trường trong khi bản thân chưa đủ năng bắt đầu từ những cái nhỏ bé trước một công việc lương thấp nhưng cho mình nhiều trải nhiệm, một thói quen dậy sớm mỗi ngày, đọc sách 30 phút mỗi sáng, ăn uống khoẻ. Đặt mục tiêu giỏi ngoại ngữ từ con số 0 thì hãy bắt đầu bằng việc nghe nhạc và xem phim nước ngoài thường xuyên, tìm tài liệu về những thứ bạn thích bằng ngôn ngữ nước ngoài. Nếu lên kế hoạch thức dậy sớm, hãy bắt đầu từ 8h,7h rồi 5h tuỳ vào thói quen hằng sẽ giúp bạn mở rộng cơ hội nghề nghiệp hiện nay chính là ngoại ngữ và khả năng quản lý bản thân. Nói được là làm được. Đừng dậy sớm được một hôm rồi hôm sau lại nằm bẹp dí đến trưa mới dậy rồi tự vỗ ngực rằng phải sống hưởng ta không còn bồng bột như ngày 18. Tuổi 22, hãy trân trọng và vun đắp những mối quan hệ thực sự. Người khiến chúng ta yêu cuộc sống hơn, người có thể tâm sự, giãi bày, người chúng ta có thể học hỏi và phát triển bản thân… Hãy thôi vương vấn hay níu kéo những mối quan hệ không đáng. Ngừng suy nghĩ phải làm hài lòng tất cả mọi người. Xin lỗi, bạn đâu phải pizza? Trân trọng chính mình, giá trị của bản thân đồng thời biết giữ và buông. Rồi sẽ đau và buồn đấy, nhưng có như vậy sau này nhìn lại mới biết cảm ơn chính người tốt để kết thân. Người giỏi thì nhiều, nhưng người tốt thì không phải đâu cũng có. Hãy học hỏi từ người giỏi nhưng kết thân nên là người tốt. Ở họ có nhiều điều cần học hơn cả kiến thức hay kĩ năng thường ngày. Việc phát triển về năng lực đừng quên trau dồi nhân cách. Biết cho đi nhiều hơn và mỗi ngày tự nhắc nhở mình làm một ai đó mỉm cửa cơ hội luôn ở ngay bên cạnh, vấn đề là bạn có dám gõ cửa hay không mà thôi. Ở lứa tuổi này, phần lớn nói được, nhưng không làm được Tôi sẽ đi học tiếng Đức để năm tới du học Đức, nhưng rồi năm sau tôi vẫn ngồi ở nhà và nửa chữ tiếng Đức cũng không có; Tôi sẽ tìm một công việc làm thêm trước khi chuẩn bị cho công việc ổn định hơn, 1 tháng sau tôi vẫn ngồi nhà, ăn mỳ tôm qua ngày. Bạn đừng quên ở ngoài kia công việc đầy rẫy, các công ty đi tìm nhân lực mòn mắt với ưu đãi tốt và mức lương cao. Nhưng nếu bạn không nỗ lực, không nắm lấy, không cố gắng tìm hiểu, không mở rộng phạm vi của chính mình để đến gần hơn với thành công mà thụ động ngồi chờ đợi một điều kỳ diệu sẽ xảy ra, thì rất tiếc, đừng bao giờ nghĩ đến thành công nữa 22 là bước ngoặt của mọi sự thay đổi. Tất cả sự quyết tâm của bạn sẽ xây dựng lên chính bạn trong những năm tới. Nếu bạn vẫn đang tự ti, không dám bắt đầu vì sợ sẽ thất bại thì có lẽ bạn nên biết rằng ông chủ gà rán KFC, 60 tuổi vẫn khởi nghiệp, đã từng bị từ chối hơn 1009 lần; Steve Jobs đã từng bị sa thải bởi chính công ty mà mình sáng lập; Michael Jordan đã ném hụt hơn 9000 lần trong cả sự nghiệp… Thông minh chỉ chiếm một phần rất nhỏ, thành công hình thành ở sự chăm chỉ và không ngừng cố gắng. Nếu bây giờ bạn vẫn chưa biết viết gì vào CV hãy bước ra khỏi giường, rời màn hình điện thoại và đi tìm những dòng chữ ấy ngay lập tin vào chính mình, bạn đã thành công một nửa. Bắt đầu có thể sẽ thất bại hoặc thành công, nhưng nếu không bắt đầu thì chắc chắn thất bại. Mặc kệ tất cả những sự chê bai, dè bỉu hay mỉa mai của thiên hạ. Tìm lấy động lực từ những gì mình yêu thích mỗi ngày. Chắc chắn bạn của tuổi 23, 25 hay bạn của ngày mai sẽ cảm ơn vì bạn của hôm nay đã biết tin vào chính mình và làm nên những điều tốt giờ thì sao? Đọc xong bài này có thấy khí thế hừng hực hơn không? Vậy bạn chọn bắt đầu ngay từ bây giờ hay là "để mai tính"? Còn tuỳ thuộc vào bạn muốn thành công hay không mà thôi. Đừng để tuổi 22 trở nên lãng phí.
Ở tuổi này, bạn đã bắt đầu lo sợ rằng mình vẫn chưa làm được gì, nhưng bạn không biết làm thế nào để tiến lên phía trước. Bạn nên làm gì? Tất cả chúng ta đều sợ những thứ tầm thường, sợ bị thoái hoá, sợ trở thành những gã trung niên nhờn thuốc mà chúng ta ghét nhất. Chẳng lẽ ngày nào cũng ra đường với sự tự ti về chiếc bụng bia, khuôn mặt lấm lem, khoé mi đầy nếp nhăn vì cuộc sống lạnh nhạt này?Chẳng lẽ, đến tuổi 30 bạn lại là một gã chỉ biết chơi điện thoại? Vậy nên, muốn tương lai không tàn nhẫn như vậy, thì bây giờ bạn nên ép mình biết những điều nói "Ở tuổi 22 không có gì trong tay, ai chẳng hoang mang" là bình thường đúng không?Dù sao đi nữa, nếu bây giờ nhiều người nhớ lại tuổi 22 của bản thân, thậm chí còn không được coi là không có gì. Bởi vì, thực sự bạn còn chưa làm được gì đa số mọi người đều như vậy, họ ở tuổi 22, vừa mới tốt nghiệp đại học hoặc một số đã có công việc để cống hiến. Họ đã hoàn thành hết những môn học trong 4 năm, 6 năm nhưng vẫn chưa tìm được thứ gì khiến họ muốn làm trong tương lai. Hiện tượng này phổ biến đến mức không cần phải đưa ra ví dụ ở tuổi 20, bạn có thể giả vờ nhắm mắt và tự bảo rằng bạn chưa nhìn thấy được sự tàn nhẫn của thực đến cái tuổi vừa tốt nghiệp đại học, cao học mà vẫn còn nghĩ đến chuyện nhắm mắt đưa chân làm ngơ, thái độ không quan tâm đến hiện thực thì có lẽ đến năm 30 tuổi bạn vẫn hai bàn tay trắng và cái đầu trống vậy, hãy nhớ rằng, tất cả những bối rối và lo lắng trong cuộc sống, thực chất là do cách biệt quá lớn giữa những gì bạn hi vọng và thực thường cảm thấy mệt mỏi, không phải vì bạn phải làm quá nhiều, mà do bạn chưa làm gì cả. Những thứ khiến bạn có thể cảm thấy tràn trề sức sống, thì đáng tiếc bạn lại qua loa cho có biết rằng, cơ hội là thứ không phải lúc nào cũng có thể gặp được. Bạn chỉ có thể chuẩn bị trước cho mình về tư duy và phương pháp làm việc, sau đó chờ đợi mòn mỏi cơ hội xác suất, ai cũng sẽ gặp một vài cơ hội để thay đổi vận mệnh của mình trong cuộc đời này. Vì vậy, đừng nghĩ rằng bạn không có cơ hội, hơn hết, bạn nên nghĩ xem liệu bạn có thể nắm bắt cơ hội khi nó đến hay đó, hãy điều chỉnh tâm lý của mình, tận dụng thời gian và củng cố thêm cho bản thân. Đừng để cho khoảng thời gian nằm dài trên sofa, xem một vài thứ gì đó bạn cho là thú vị cướp đi thời giờ mà cơ hội đáng lẽ đã xuất hiện, lúc đó đã muộn thật rồi. Thời gian cũng giống như là tình yêu, nếu bạn không làm cô ấy thất vọng, dĩ nhiên cô ấy cũng không đối xử tệ bạc với bạn. Tuổi trẻ, dù có nổi loạn đến đâu thì cũng sẽ trở thành quá khứ, đừng lãng phí. Đứng ở hiện tại, bạn không thể thay đổi con đường trước đây mình đã bước qua, nhưng bắt đầu từ đây, ngay từ bây giờ, những lựa chọn cho hành động của bạn có thể sẽ quyết định được hướng đi trong tương lai. Nên hãy dừng trí tưởng tượng lại, rằng bạn sẽ trở nên nổi tiếng, hay kiếm được vài tỷ trong một sớm một tuổi 30, dĩ nhiên, hãy tự có trách nhiệm và kỷ luật đối với chính bản thân mình. Điều quan trọng nhất bạn nên biết, chính là "Bất cứ thứ gì mà con người sở hữu đều có thể bị tước đoạt đi, và chỉ có một thứ không thể bị cướp từ tay con người, đó chính là quyền tự do lựa chọn thái độ và hành vi của bản thân trong bất kỳ môi trường nào" - Viktor Internet
Mình của tuổi 20 và tuổi 22. Mình của thuở đầu mới sang Đức và sau hơn 2 năm sống tại Đức. Mình của những thay đổi đến bất ngờ. Ngồi nói chuyện với chị bạn, tụi mình chợt nhận ra cả hai đứa đã thay đổi một cách “chóng mặt”. Mình sang Đức năm 19 tuổi hơn, còn chị 20 tuổi hơn. Cả hai quen biết nhau khi còn ở Việt Nam, sang Đức lại sống cùng nhà. Thế nên, hành trình của cả hai dường như được ghi dấu lẫn nhau, đứa này nhìn đứa kia, và cả hai cùng thay đổi theo từng năm tháng. Nếu tuổi 20 của tụi mình đến Đức với sự mộng mơ thì tuổi 22, 23 bắt đầu xuất hiện những trăn trở, sự dè chừng và con mắt nhìn đời “bớt hồng” hơn ngày trước. Và rồi, tụi mình chợt nhận ra những thay đổi rất lớn của nhau và biết rằng chính những thử thách tụi mình trải qua đã khiến cách nhìn đời, cảm nhận cuộc sống chuyển biến một cách thực tế hơn. Có những thay đổi lớn nhỏ khác nhau, nhưng thôi mình kể cho các bạn nghe vài thứ trọng tâm để biết rằng sự thay đổi diễn ra thường xuyên và nó có thể xảy ra trong tương lai nữa. Chuyện áp lực tài chính Năm 20 tuổi, tụi mình bắt đầu học cách cảm nhận những khó khăn về mặt tài chính nhiều hơn khi dịch Covid ập đến và kéo dài dai dẳng. Khoảng thời gian đầu, tụi mình vẫn tiêu xài thoải mái tất nhiên trong giới hạn cho phép, rồi suốt ngày nghĩ đến những cung đường du lịch nào phải đi. Vì năm đầu tiên tụi mình không cần trả học phí, thế nên gánh nặng về học phí vẫn chưa có tác dụng gì đối với cả hai. Thời kỳ đó, mình sống dựa vào tiền bố mẹ là chủ yếu và cũng chưa nghĩ nhiều đến việc mình phải lên kế hoạch tài chính như thế nào cả. Đời sống tuổi 20 đơn giản hơn về mặt tài chính, vì lúc đó tụi mình chưa cần nghĩ và lo nhiều như hiện tại, khi gánh nặng về học phí, sinh hoạt phí đắt đỏ do lạm phát tác động trực tiếp đến cuộc sống tụi mình. Năm đầu tiên, mình đi làm đến đâu lại tiêu đến đấy. Mùa hè đầu tiên, mình đi làm thực tập có lương và đi làm nhà hàng để kiếm thêm tiền. Lúc đó mình kiếm cũng kha khá và số tiền kiếm được đều đổ vào đi du lịch. Thời đó, mình còn sống theo chủ nghĩa YOLO You only live once và tiêu xài cho hiện tại, ít khi nghĩ đến tài chính trong tương lai. Và rồi Covid đợt 2 ập đến ở Đức, mình mất việc ở nhà hàng hơn nửa năm, nó cũng đồng nghĩa rằng mình bắt đầu dùng tiền của bố mẹ trở lại và không có tiền dự trữ cho bản thân vì đi du lịch quá nhiều. Cuối năm 2020, mình cũng bắt đầu trả học phí học đại học với chi phí là 345 Euro/ 1 tháng, thế là gánh nặng tài chính bắt đầu xuất hiện. Thời đó mình cũng không kiếm được các công việc văn phòng có thể làm home-office vì mới vào học năm nhất, nên nhà tuyển dụng thường không có nhiều ưu tiên. Thế nên, một tháng tính luôn cả tiền học phí, mình phải chi tầm 700-800 Euro. Và mình nhận ra được sự khó khăn chồng chất khi mình luôn cảm thấy tội lỗi khi sử dụng tiền của bố mẹ, và cùng thời điểm đó ở Việt Nam cả gia đình mình cũng đang đối mặt với nhiều vấn đề tài chính. Và cũng từ trải nghiệm này, mình nhận ra rằng kiếm tiền để chi trả cho cuộc sống ở Đức không dễ như mình đã từng nghĩ lúc chớm tuổi 20. Vậy đó, bài học lớn nhất về tài chính nước Đức đã dạy mình là lên kế hoạch tài chính càng sớm càng tốt. Không nói đến việc đầu tư, mà chỉ đơn giản là số tiền mình kiếm được nên được chia ra theo nhiều quỹ và dùng ở mức cho phép. Mình học được cách tiết kiệm nhiều hơn sau khi bị ảnh hưởng nặng nề bởi dịch Covid về vấn đề việc làm. Kể từ bước ngoặt đó, suy nghĩ của mình về tài chính thay đổi rất nhiều. Từ một đứa không hay kiểm soát chi tiêu của bản thân, mình đã thay đổi cách chi tiêu bằng việc ghi chép các khoản phí phải trả để biết được mức sống của mình cần bao nhiêu. Tuổi 22 ở hiện tại, mình đôi lúc vẫn chịu nhiều áp lực tài chính, nhưng mình học nhiều hơn về tài chính để biết cách chi tiêu rõ ràng hơn và học cách tiết kiệm cho trường hợp khẩn cấp nếu có xảy ra nữa. Con người không phải ai cũng tốt như mình đã nghĩ ở tuổi 20 Ở Việt Nam, mình cũng biết được chút ít về xã hội và nhiều cạm bẫy của nó, thế nên trong mình vẫn luôn có sự dè chừng nhất định. Ở cái tuổi 20, mình đến với nước Đức và cứ à ố với sự tốt bụng của những người mình đã từng gặp. Họ giúp đỡ mình rất nhiều, và cứ thế nó giúp mình có thiện cảm với đất nước này hơn. Nhưng càng sống ở Đức, mình thấy được nhiều mặt trái của quốc gia này. Vì là vùng đất của người nhập cư, nên xã hội của Đức là sự hòa quyện của nhiều thành phần, nhiều chủng tộc khác nhau. Và mình đã hiểu được cái mùi của sự bóc lột sức lao động, sự ganh ghét và đố kỵ của những con người cùng chung chủng tộc nhập cư đến Đức. Và rất nhiều những câu chuyện mình được đọc từ những người bạn, được nghe từ những anh chị đi trước về nhiều cạm bẫy trong cuộc sống ở Đức nữa. Mình luôn tự hào mình là người Việt Nam, và càng đi xa thì niềm tự hào của mình càng tăng lên mạnh mẽ. Nhưng tất nhiên không phải người Việt Nam nào cũng tốt! Mình của tuổi 20 trải qua sự bóc lột sức lao động khi đi làm nhà hàng chủ người Việt. Mình hiểu được cảm giác bị trả lương thấp hơn, bị bắt làm những công việc không thuộc nghĩa vụ của người chạy bồi bên ngoài như rửa chén, cọ rửa nhà vệ sinh. Nói rõ hơn thì mình xin việc làm part time ở nhà hàng với công việc chạy bồi bàn, nhưng vì thấy mình nhanh nhẹn nên một vài người trong bếp bảo mình vào rửa chén thay họ, và tất nhiên đồng lương của mình vẫn không thay đổi và làm việc nhiều hơn. Cái trải nghiệm của tuổi 20 đã hằn sâu trong tâm khảm của bản thân, để dạy mình rằng sự ngây thơ của tuổi 20 đã không còn ở hiện tại. Đó chỉ là 1 ví dụ nhỏ từ trải nghiệm của mình. Cái trải nghiệm ấy dạy cho mình cách cẩn trọng với các mối quan hệ dù là người Việt hay người từ quốc gia khác. Mình của tuổi 22 học được cách giao tiếp rõ ràng trong mọi công việc hiện tại, âu cũng là từ trải nghiệm đã kể trên. Không chỉ giao tiếp thông thường, mà còn là sự ưu tiên trong việc giao tiếp rõ ràng về trách nhiệm, về từng task mình phải làm, và những yêu cầu xung quanh. Những trải nghiệm đã giúp mình biết được tầm quan trọng của việc giao tiếp rõ ràng và giao tiếp có chọn lọc. Nhờ đó, ở tuổi 22 mình hiểu được rằng những mối quan hệ nào mình cố gắng duy trì và những mối quan hệ độc hại khiến mình phải cẩn trọng và cảnh giác để tránh xảy ra những ngu dại mình từng có ở tuổi 20. Nhìn đời một cách thực tế và bớt mơ mộng như tuổi 20 Ở tuổi 20, mình mơ mộng nhiều về cuộc sống ở nước Đức, mơ mộng về cuộc sống tự do, mơ mộng về cuộc sống của một digital nomad, mơ mộng về sự xê dịch của những chuyến đi. Ờ thì cái sự mơ mộng của ngày ấy chỉ còn đọng lại chút ít bởi vì càng lớn mình càng nhận ra sự ổn định về cuộc sống đối với mình cần được ưu tiên. Ở tuổi 22, mình bớt bồng bột và mơ mộng về sự xê dịch của digital nomad bởi vì mình nghĩ nhiều hơn về học hành, công việc trong tương lai, về mối quan hệ thân thiết, và sự phát triển đường dài trong lĩnh vực mình chọn nữa. Sự ổn định đối với mình được ưu tiên hàng đầu khi mình nhận ra rằng mình sẽ khó có thể hoàn thành tốt được công việc nếu đầu óc của mình vẫn còn vướng bận đến việc mình nên làm gì cho ngày hôm nay và ngày mai mình sẽ ở nơi nào. Ở tuổi 22, mình nhận ra có nhiều yếu tố khách quan tác động đến việc ưu tiên cho sự ổn định của mình, chẳng hạn như mối quan hệ tình cảm, công việc mình đang có, sự rắc rối trong những lần tìm nhà và chuyển nhà, Thế nên, mình có xu hướng tìm về những giải pháp an toàn cho việc xử lý yếu tố ngoại cảnh, và từ đó mình mới có nhiều tâm trí để hoàn thành những công việc mình yêu thích. Ở tuổi 22, mình học được cách nhìn thực tế từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Mình nhận ra sức khỏe và thời gian của mình có hạn, nên mình ưu tiên sống cuộc đời cho mình trước và tiếp xúc với những mối quan hệ có ích cho bản thân. Việc chọn lọc mối quan hệ bắt đầu được hình thành từ khi mình nhận ra rằng mình không thích dành thời gian cho những cuộc trò chuyện vô bổ hay những chiếc party không mang lại niềm vui mà chỉ khiến mình càng cảm thấy tội lỗi về sự trôi nhanh của thời gian. Ở tuổi 22, mình học được cách tập nói “Không” với những công việc mình cảm thấy không phù hợp. Ngày còn tuổi 20, mình ôm đồm nhiều thứ và kết quả không tốt như mình nghĩ, thế nên mình rút ra được bài học về việc ưu tiên chất lượng hơn số lượng. Càng được trải nghiệm, mình càng nhận ra sống thực tế là điều cần thiết cho cuộc sống và sự phát triển của mình ở hiện tại. Càng lớn, mình nhận ra rằng để hoàn thành một điều gì đó, mình cần phải kết nối nó với những yếu tố ngoại cảnh xung quanh và đánh giá các điểm tốt và xấu tác động đến kết quả của điều mình đang làm. Và ở tuổi 22, mình thấy được cuộc sống bớt mơ mộng và tập trung vào điều mình đang làm là sự ưu tiên lớn nhất mà bản thân đang hướng tới. Thật ra, mình có nhiều sự thay đổi trong cách nghĩ lắm. Ở tuổi 22, mình ngẫm nghĩ và phản chiếu lại bản thân của những cái tuổi trẻ hơn, mình nhận ra nhiều sự khác biệt rõ rệt ở ngưỡng cửa chuẩn bị bước vào đời. Cuộc sống hiện tại đối với mình bớt màu hồng hơn, vì mình biết được những trải nghiệm đã qua giúp mình có cái nhìn cẩn trọng hơn với mọi thứ xung quanh. Nếu không có những thử thách và trải nghiệm của tuổi 20, mình nghĩ rằng cái góc nhìn của tuổi 22 mình chưa thực sự thay đổi nhiều đến thế. Bên cạnh đó, tuổi 22 đối với mình như thời gian chuẩn bị cho sự ưu tiên phát triển của bản thân trở về sau với nhiều sự cẩn trọng và sự học hỏi từ tuổi 20.
Featured image Luuuuul Dạo trước tôi hay hứng thú với những bài viết có tựa đề theo công thức “Những điều cần làm trước năm XYZ tuổi.” Kiểu như lúc ấy tôi vẫn còn nhỏ nên thấy rất hồ hởi, cứ ghim trong đầu bảo người ta nói đúng, nói hay; đến năm đó phải ráng làm những chuyện đó. Nhưng thời gian cứ ập vào mặt, đi qua một cơ số tuổi thì nhận ra những bài viết như thế, nó có thể hay với một vài người; nhưng với một vài người khác, nó không có giá trị nhiều lắm. Sáng nay tôi đọc một bài viết về những điều cần làm trước tuổi 22. Quá nửa những điều được liệt kê trong ấy, đọc qua nghe sướng tai, ngẫm lại thấy cũng không sướng mấy. Chẳng hạn như điều số 1 có người yêu trước năm 22 tuổi. Lí do qua 22 thì bắt đầu trưởng thành và biết tính toán; thế nên hãy yêu khi chưa biết toan tính, sẽ “thú vị và trải nghiệm hơn rất nhiều.” Tôi đọc mà mướt mồ hôi. Nói như tác giả bài này không rõ bao nhiêu tuổi, nghĩa là từ bây giờ trở đi tôi không nên yêu nữa; vì đã không còn “thú vị và trải nghiệm” như xưa. Bạn à, có hai điều vô lý ở đây. Thứ nhất, nếu bạn gặp một ai đó mà mãi đến tận 22 tuổi họ vẫn chưa có người yêu, bạn có đến và nói với họ, “Thế là từ giờ mày chả yêu thú vị được nữa”?! Họ đã sống 22 năm của cuộc đời, như họ muốn và như số phận của họ muốn, và thế là đủ. Điều vô lý thứ hai tình yêu sau 22 tuổi, tình yêu sau 23 tuổi, tình yêu sau 24 tuổi, tình yêu sau 50 tuổi; nó ra sao là nằm ở trái tim bạn, không nằm ở những nếp nhăn trên trán và trong não bạn. Bạn sẽ không nói với người bạn yêu sau 22 tuổi, “Này, anh chẳng yêu em như anh yêu cô bé hồi 18 đâu”, và cũng không hề mong người ta sẽ nói với mình như thế. Số tuổi thuộc về thời gian, nhưng cuộc đời nằm trong tay mình. Bạn chưa đến 22 tuổi; nhưng có một bài báo lại nói, “Qua 22 thì chán lắm đấy, chuyện này chuyện kia chả còn thú vị như xưa”; vậy mà bạn cũng để nó cuốn trái tim bạn theo ư? Không, phải nghênh mặt lên mà hỏi lại nó, “Qua 22 tuổi “chuyện ấy” của tôi vẫn sẽ hay ho lắm đấy, thách nhau à?” Đừng để ai định nghĩa cuộc đời mình, nhất là định nghĩa tương lai của chính mình. Đến điều thứ ba trong bài báo đó thì tôi còn mắc cười hơn. Thử hình xăm, thử đi bar, thử uống rượu; nhằm mục đích “nổi loạn có lí trí.” Tôi biết có những người cả đời không hút thuốc, không xăm hình, không rượu chè một hai li xã giao công việc thì có. Lí do họ không thích. Hãy để yên cho sự không thích của họ nằm đó. Họ chẳng phải thử thứ gì trước 22 hay 23 cả. Mẹ tôi đến bây giờ vẫn nói tại sao con gái lớn rồi mà chưa chịu xỏ khuyên tai. Tôi không thích, vậy thôi. Tôi lấy hai ví dụ đơn giản như thế. Bài báo không nói sai; bạn nên sống cho trọn đầy tuổi trẻ. Nhưng định nghĩa tuổi tác là một điều ngu ngốc. Bạn không thể kẻ một lằn ranh cho mình, ngay tại mốc 22 tuổi, và trong tiềm thức tự nhủ rằng bước qua đây là cuộc vui sẽ tàn. Chỉ cần bạn sống ngay thời điểm hiện tại với tất cả những gì bạn có thể, với điều bạn muốn và điều bạn cần, với quyền lợi và trách nhiệm; thì tôi nghĩ bạn sẽ không có gì để hối tiếc đâu. Đôi khi bạn sẽ gặp một số bài viết nói về những điều người ta hối tiếc vì đã không làm khi còn trẻ. Các bạn đừng nhầm những bài viết đó với những bài viết kiểu “Những điều cần làm trước…” Một thứ nói về quá khứ, và đúng, quá khứ là những bài học để ta nắm lấy. Nhưng chẳng có bài học nào đến từ tương lai, nhất là tương lai của bạn nhưng do người khác tưởng tượng. Bởi lẽ hiện tại của mỗi người được xây dựng từ những yếu tố rất khác nhau. Điều số 7 trong bài viết đó là “Shopping thả dàn để lấp tủ đồ”. Tôi biết có những người không hề thích shopping, và một số người khác lại quá nghèo để shopping. Tương tự, điều số 11 là “Một công việc kinh doanh riêng.” À, nếu bạn không thích kinh doanh và quá bận rộn để sáng tác hay đi tình nguyện hay ở nhà luyện game online; tuổi trẻ của bạn thế là đi đứt. Trong bài viết đó hiện lên một thứ tuổi trẻ được cung cấp riêng cho một vài cá nhân đầy đủ về mặt vật chất và hoàn cảnh gia đình không quá tệ. Hãy nghĩ đến một trường hợp mà tôi nhìn thấy rất nhiều ở xứ Mỹ này một bạn trẻ nhà không giàu lắm, nhưng muốn đi du học. Qua đây thì bạn ấy phải đi làm thêm để bớt gánh nặng cho bố mẹ. Bạn ấy không có thời gian đi du lịch, không có tiền để nhét đầy tủ quần áo, cơ sở kinh doanh riêng là chuyện trên trời; và việc làm thêm của bạn ấy không phải là thứ làm thêm hoa mộng ảo lệ miêu tả trong bài viết; đó là những công việc nặng nhọc thực sự với tất cả những bóc lột, những vị khách điên khùng và những đêm nhức mỏi. Tôi đã từng không hiểu làm thế nào để những người như vậy tận hưởng cuộc sống bởi vì tuổi trẻ của tôi ít nhiều giống với miêu tả trong bài viết. Thế là tôi hỏi một người chị thân thiết ở đây, với hoàn cảnh gia đình không mấy khá giả, “Có bao giờ chị hối tiếc vì đã đi du học?” Chị ấy trả lời, “Chưa bao giờ.” Ai dám nói chị ấy không có tuổi trẻ? Ai dám bảo những người suốt ngày chỉ biết học là không có tuổi trẻ, khi mà họ đang đốt cháy bản thân vì đam mê, vì ước mơ trở thành khoa học gia, nhà sử học, nhà khảo cổ? tôi vừa nhớ đến một anh học bác sĩ bên này, người được học bổng của hai trường Đại học danh tiếng. Anh muốn theo đuổi ngành Phẫu thuật não, và đến giờ anh vẫn chưa có cô bạn gái nào. Ai dám bảo những cậu bé bán vé số, những cô bé bán khoai, những anh thợ hồ là không có tuổi trẻ; khi họ đang dùng sức trẻ để lo cho gia đình, cho bản thân mình một tương lai tốt hơn? Nếu có điều gì tôi ghét nhất, đó là định nghĩa về những thứ không thể định nghĩa. Điều tôi ghét thứ hai dĩ nhiên là việc tin vào những định nghĩa đó và biến nó thành thước đo giá trị của mình mặc dù phải thừa nhận là tôi vẫn còn mắc phải lỗi lầm này. Tôi chỉ nhắc đến một bài viết, vì một bài này đã đủ đại diện cho một tập hợp những bài gần gần như thế một danh sách những điều cần làm trước XYZ tuổi, do một người nào đó viết ra, đề nghị bạn làm theo nhưng hoàn toàn không biết bạn là ai, bạn được sinh ra ở đâu, lớn lên thế nào, thích gì và đau khổ vì điều gì. Nếu có một người thân hoặc một người bạn đưa ra lời khuyên, bạn có thể lắng nghe họ, vì họ biết bạn là ai. Điều này cũng giống như gia sư vậy, bằng tuổi vẫn giúp được nhau. Còn những bài viết thế này không khác gì giáo dục đại trà, trong giảng đường gồm một giáo sư và hàng trăm sinh viên. Tuy vậy, khi bạn đi học, những người giảng dạy đều đã tốt nghiệp bậc cao hơn bạn, hoặc có điểm số tốt; thế mà họ cũng chỉ dạy bạn những kiến thức ít nhiều đã được chứng minh và đảm bảo. Còn bây giờ, một ai đó ngang hàng phải lứa đang dạy bạn theo kiểu giáo dục đại trà về cuộc đời rộng lớn cơ đấy. Bạn à, ngay cả y học với những số liệu chính xác của nó cũng chỉ dám đưa ra lời khuyên, “NÊN có con trước 35 tuổi”, hà cớ gì một vài bài viết lại dám định nghĩa tuổi trẻ của bạn vào danh sách “CẦN.” Bạn hãy tự viết nó đi, về nhà, lấy một tờ giấy, viết ra những gì chính bạn muốn, bởi vì, khác với thứ tuổi trẻ “limited edition” được miêu tả trên kia, tuổi trẻ của đất trời miễn phí cho tất cả mọi người. Rio Lam
tuổi 22 nên làm gì