Bạn đang đọc truyện Yêu Người Nhiều Năm Như Thế của tác giả Cố Thanh Từ. Con đường xa nhất tôi từng đi qua là từ trái tim tôi đến trái tim anh. Bị xui xẻo ập tới giống như kiểu: tăng ca đến nửa mệt đến mức ngồi trên nắp bồn cầu trong toilet mà thở ra thì lại Nhiều người bảo, tôi không phải là người bình thường nên tuổi này mới chạy và hát như thế. Tôi nghĩ nghệ sĩ chúng tôi như thợ may, nối lại những yêu thương, xóa nhòa vết thương lòng. Rồi từ âm nhạc, sẽ thấy lòng dịu đi nhiều". Nghệ thuật, thú vui mới của tỉ phú. Người siêu giàu cũng được cố vấn đầu tư vào tác phẩm nghệ thuật. Tờ báo đăng một bài chi tiết trình bày niềm GIỚI THIỆU:Con đường xa nhất tôi từng đi qua là từ trái tim tôi đến trái tim anh.Mấy đại ca reup hãy giữ cái bìa với cái tên tui là đứa edit khi reup. Please x 3!!! Dù hàng tỷ người đã được tiêm vaccine ngừa Covid-19, trên thế giới xuất hiện ngày càng nhiều trường hợp vẫn nhiễm virus dù đã tiêm phòng. Tương tự như các trường hợp từng mắc Covid-19 và có kháng thể trong người nhưng vẫn tái nhiễm, vaccine không phải lá chắn hoàn Vay Tiền Nhanh Ggads. Tạm gác lại chuyện người cũ người mới đấu khẩu nhau, giờ người ta lại đang xôn xao chuyện một anh ca sĩ nọ lên mặt báo kể về những mối tình đã qua của mình. Và có vẻ như ai đó cũng bị sốc trước thông tin anh ấy đã từng yêu 14 người trong quá khứ, mỗi mối tình không kéo dài quá 3 tháng!Tôi thấy phần đông miệt mài lên án anh ca sĩ, chắc có lẽ vì anh là gay, đã thế lại còn yêu nhiều. Mà yêu nhiều xong chưa đủ, anh lại còn đi công khai cho cả thiên hạ biết con số người tình đã từng của mình. Không biết có phải là do tôi nhạy cảm quá chăng? Nhưng tôi thấy người ta đang có vẻ kỳ thị giới tính của anh ấy một cách thậm tệ. Chẳng lẽ cứ là gay thì không được phép yêu nhiều người?Nếu như cảm giác anh ca sĩ bị kỳ thị giới tính là một sự nhạy cảm của cá nhân tôi, thì tôi lại đặt ra một câu hỏi khác cho sự chế giễu của người đời, rằng yêu nhiều người cũng là một cái tội lớn hay sao?Nếu bạn đã và đang yêu, thậm chí bạn còn chưa từng yêu và tôn thờ tình yêu như một thứ phép Thánh, thì bạn sẽ hiểu rằng chẳng một ai mong muốn đi qua quá nhiều cuộc tình đổ vỡ. Bởi sau mỗi lần nứt vỡ, tan tác, chia ly, bạn sẽ oằn mình đau tim chúng ta kỳ thực rất nhỏ bé, cũng lại rất mong manh, cho nên không thể chịu nổi quá nhiều vết xước, mà lần này chưa lành lại thêm một lần dày lên những vết thương cũ còn đang hằn. Vậy cho nên, nói là muốn yêu nhiều người e rằng hơi tàn nhẫn. Chẳng một ai muốn yêu nhiều người, có chăng là số phận họ buộc phải gặp gỡ nhiều người, hợp để rồi tan, nên họ có nhiều người yêu hơn là con số mà chúng ta thường xin mạn phép điểm lại những mối quan hệ xung quanh cuộc sống rất thường của mình, ở đó, tôi thấy có những người yêu một vài lần vài lần là x rất nhỏ, cũng có người yêu duy nhất một lần, sau khi chia tay thì chưa dám mở lòng yêu thêm. Và còn lại, phần đông, đều trải qua kha khá những cuộc tình. Có chăng là người ta có kể, có nói ra với bạn hay không mà tôi cũng biết việc đếm số lượng những cuộc tình trong quá vãng là một việc làm vô ích. Bởi vì số lượng những cuộc tình dày lên cũng không thể quyết định xem bạn có hạnh phúc với cuộc tình sau hay là không. Điều quan trọng nhất mà có lẽ chúng ta vô tình hoặc cố ý lãng quên đi chính là thái độ khi chúng ta yêu một ai đó, sự chân thành, lòng nhiệt huyết, niềm say yêu không có lỗi, đây là một câu nói quen thuộc, người ta vẫn hay nói với nhau điều này trước bất cứ vấn đề nào mà cần đặt tình yêu lên soi xét. Tình yêu đúng là vốn dĩ chẳng có lỗi lầm gì, nếu có lỗi lầm hay sai trái ở đâu đó, hẳn là từ chính bản thân những người trong cuộc, là do bạn, do tôi, do ai đó ngoài kia chưa thực sự thấy cần nhau, không thể hòa hợp, không thể tiếp tục yêu, không thể đi chung đường thì, chuyện yêu một người hay nhiều người có vẻ như cũng không đáng để bận tâm như người ta vẫn nghĩ. Mà điều quan trọng là bạn có từng hạnh phúc không, và bạn có còn muốn tiếp tục được hạnh phúc không?Đối với những người vẫn đang cần mẫn đi tìm kiếm một nửa đích thực cho cuộc đời mình, thì nghiễm nhiên câu trả lời của họ là "có" chứ. Và họ vẫn tiếp tục chân thành, vẫn tiếp tục si mê, vẫn tiếp tục thắp lên những niềm hy vọng. Chỉ không ai trong chúng ta biết được rằng họ có tìm được đúng người vào đúng thời điểm hay không, hay là lại sai sai, yêu lại, lại yêu sai. Cái điệp khúc cũ rích này trớ trêu sao lại cứ đeo bám kha khá người. Và biết đâu đấy, nó cũng không đưa anh chàng ca sĩ kia vào diện ngoại lệ? Thế nên anh ấy tìm thấy một người mà hôm nay ngỡ như chân ái, chưa đầy 3 tháng sau chợt nhận ra sai người, âu cũng là lẽ thường chúng ta coi số đếm cuộc tình của anh ấy để mà lên án, để mà chế giễu, để mà đùa cợt, có chăng là chúng ta không nghĩ đến chuyện của mình. Ừ thì, ai mà biết trước được ngày mai, không một ai dám chắc bạn sẽ còn trong tay với người yêu hiện tại, hay rồi cũng sẽ rẽ bước khỏi cuộc đời nhau vì một lý do trời ơi đất hỡi nào đó, và tiếp tục say đắm bên người sau?Chuyện yêu ai đó, yêu nhiều người hay như thế nào đó, tôi nghĩ không nên lấy làm thước đo nhân cách của một người. Tình yêu vốn dĩ là câu chuyện rất riêng – chỉ dành cho hai người – vậy thì người ngoài chúng ta chẳng có tư cách gì phán xét. Miễn sao họ đã từng yêu, từng yên ổn, sau khi hết yêu cũng không động chạm gì đến cuộc đời nhau. Và miễn sao họ đã từng dốc hết lòng, cạn kiệt say mê cho những quãng thanh xuân ngắn ngủi được đan tay vào nhau, thì đó cũng đã là một điều rất đẹp nằm ở lại với việc yêu nhiều người và mỗi người mỗi thời điểm khác nhau, thì cũng chỉ giống như một lữ khách phải đi nhiều chuyến xe mới đến được đích cuối cuộc hành trình. Nó khác hoàn toàn, khác xa so với việc yêu nhiều người cùng-một-lúc. Và đương nhiên, chẳng có gì đáng để lên án hay chê trách, cũng chẳng có gì đáng để mỉa phận là một thứ bạn không thể tự mình định đoạt – dù rất muốn. Chuyện gặp ai đó hôm nay và say nắng ai đó vào ngày mai, hoàn toàn không có trước trong lịch trình cuộc đời bạn. Có chăng, bạn chỉ có thể đặt lịch cho sự nghiêm túc và chân thành của bản thân mình trước mỗi người bạn sẽ yêu. Và ngoài kia, cũng có những người như vậy đấy! 243. Lần trước chưa soạn sách xong, để nguyên đấy, lần này lại sắp xếp lại, Từ tiên sinh lại bắt đầu nhai lại, lại cầm quyển “Đời này kiếp này” lại nữa à?Tôi cắt ngang anh, nói trước “Quyển này kỹ thuật xuất sắc hơn nội dung, cách viết từ ngữ văn cổ rất hay, còn nội dung thì xem đàn ông viết về tình cảm xem như tiêu khiển.”Anh nhướng mày, lời lẽ chính đáng “Anh chưa đọc, thật ra không biết sách này nói gì.”Tôi ngập ngừng hỏi “Vậy nên anh cũng không biết Chu Thiên Tâm là ai phải không?”. Hỏi xong thì hối hận, một người trai thẳng như anh chắc hẳn không đọc loại sách nói lung tung với anh “Anh có thể xem được phim tài liệu, rất giỏi.”Anh vừa soạn sách lại vừa nói “Có lúc anh từng bị mất ngủ trầm trọng, cả đêm không ngủ được. Không thể nào ngủ được thì cứ lục phim trong thư viện mà xem.”Tôi rất ngạc nhiên, trước giờ anh chưa từng nói anh từng có tiền sử bệnh nghiêm trọng như thực giống bị lừa kết hôn. Có nhiều bệnh vậy mà tôi không Có vẻ gần đây mẹ hay dẫn cháu đi dạo quanh khu nhà, trao đổi kinh nghiệm với người khác, học được nhiều đạo nói với tôi rất nghiêm túc “Người già thật sự rất đáng thương, trong tay không tiền khó khăn lắm. Khu nhà bên cạnh có bà cụ, tích cóp tiền cả đời toàn cho con trai, giờ già rồi, con trai con dâu không ai ngó ngàng, bạn già bị bệnh thì hai người tự dắt díu nhau đến bệnh viện, cũng không có tiền dưỡng già.”Tôi sợ bà nghĩ nhiều nên nghiêm túc nói với bà “Cho nên quan trọng là sau khi con cái có gia đình, người già phải sống cho bản thân mình. Cha mẹ phải có thú vui riêng của mình, vì cuộc sống của chính mình, không cần hết lòng chăm chăm vào con cái. Nếu con cái không có lương tâm, tâm huyết cả đời của mình đều như đá ném trên sông, không đáng. Sống cho bản thân mình mới là điều quan trọng nhất.”Mẹ ngẫm nghĩ một lúc “Lời này mẹ muốn chị con nghe.”Hả? Ngài có ý gì? Chị mới sinh con bao lâu chứ? Không cần thiết nói chuyện Toàn bộ việc đám cưới do Từ tiên sinh chuẩn bị. Sếp tôi đã quay lại, tôi phải theo anh ta đi làm. Tôi là một thành viên của đội Hong Kong, đội chúng tôi gồm hai người. Anh ta bỏ bê công việc, tôi cũng có thể bỏ bê công việc, coi như là có tí lợi chuyện kết hôn của tôi, tôi uyển chuyển nói với anh ta “Có thể năm sau tôi sẽ nghỉ phép tương đối dài.”Anh ta nhìn báo cáo, hỏi “Thật sự định kết hôn? Không hối hận.”Tôi không tiếp lời, anh ta hơi khó chịu “Cô không thể từ từ chờ tôi được à?”Cái này anh kêu tôi chờ thế nào? Anh ngay cả bạn gái còn không có, tôi với anh khác nhau.“Không thể.”Anh ta độc ác nói “Cũng phải, người ba mươi mấy tuổi kết hôn cũng không lạ lẫm gì, đừng có đắc ý với tôi. Chị ba tôi sinh đôi, nếu cô có thể sinh đôi thì tôi cho cô nghỉ một năm.”Tôi không yếu thế “Chỉ bằng EQ này của anh, tôi đoán là kết hôn còn khó. Lời này của anh hôm nay tôi sẽ nhớ kỹ. Lúc tôi nghỉ sinh anh đừng có chối. Còn nữa, đừng có lôi tôi làm tăng ca, tôi muốn về nhà đúng giờ với chồng, sớm sinh con!”Anh ta nổi điên cau mày mắng nhau với tên đàn ông ấu trĩ này tôi chưa bao giờ thua. Người Hong Kong khả năng ngôn ngữ bằng tiếng phổ thông hạn chế cho nên tôi luôn toàn Vòng tròn cuộc đời lớn như vậy nên trừ khi nhảy việc thì cơ bản không mở rộng vòng giao tiếp cá nhân. Rất lâu rồi tôi không gặp sếp đầu tiên của ấy bị ảnh hưởng bởi sự suy thoái của ngành, từ năm trước đến nay tình hình không được tốt tôi gặp nhau có phần thổn tại, thành tích cá nhân của tôi có thể xem như vượt qua cô ấy. Nhưng trong mắt tôi, cô ấy khôn ngoan hơn tôi rất cuộc đời có những thăng trầm, sông có khúc người có lúc, một chút thất bại không cần quá mức để tôi gặp nhau chớp nhoáng, động viên nhau rồi chia tay. Mặc dù cô ấy đang gặp cơn sóng nhỏ trong đời, tôi vẫn tin rằng cô ấy sẽ xoay người một cách rực rỡ. Đối với những người nỗ lực, tôi không bao giờ suy nghĩ bi quan. Tựa như cô ấy nói, bất kể thế nào cũng phải sống thật tốt Cuối tuần, em trai Từ tiên sinh dẫn vợ qua đây. Từ tiên sinh đang tăng ca nên nhờ tôi đến đón người về lái xe đi đón em trai anh. Em trai anh rất rụt rè còn vợ cậu ấy lại là người thoải mái, cười hì hì hỏi tôi “Em có cần gọi là chị dâu không?”Em trai anh cười “Đã gọi chị dâu rồi.”Tôi dẫn hai người vào nhà, nhà anh hơi lộn xộn, lần trước soạn sách tôi tìm được một quyển lâu rồi không đọc, tôi mở nó để trên bàn, thảm lông ném trên sô hai người nghỉ ngơi, tôi vội vàng dọn dẹp nhà cửa, nấu nước pha trà, tay chân luống Từ tiên sinh về đến nhà thì chúng tôi đang nói tới việc nấu nướng…Anh xách theo một đống đồ, tôi không còn gì để nói nên nhanh nhẹn chạy đến đón đồ mang vào chiều ăn bên ngoài, nói tới chuyện gia đình, hôn nhân, em trai nói với anh “Anh, anh bận gì thì bận cũng phải chú ý chia sẻ việc nhà. Chị dâu cũng rất bận, lần nào em cũng thấy chị bận rộn làm việc nhà…”Tôi không ngờ có quần chúng cơ sở vững vàng như vậy… thật sự không kiềm được mà che miệng tiên sinh bình tĩnh “Cũng phải, sau này anh sẽ chú ý.”Cầu xin anh đừng chơi trên dây thế. Nếu sau này anh yêu cầu tôi làm việc nhà thì tôi phải làm sao? Dù gì thì hiện giờ tất cả việc nhà đều do anh làm, tôi chỉ ngẫu nhiên nhặt được món Buổi tối Từ tiên sinh đưa tôi về, trong cốp xe có mấy cái túi không biết là mua linh tinh những gì. Mặt tôi kiểu what?Anh giải thích “Em trai mang đến rất nhiều đồ, anh mua ít đồ, em cầm lên đi.”Tôi “…”Ý thức hiếu thảo với mẹ vợ của anh ngày một khi lên lầu, cháu tôi đúng là chỉ ức hiếp người nhà, ở nhà diễu võ giương oai nổi giận với tôi, thấy Từ tiên sinh chào nó thì trốn sau lưng tôi, không cho anh đến gần, không cho Từ tiên sinh đụng đến đồ soạn lại đồ, cứ nói mãi sao anh mang đến nhiều vậy, khăng khăng bảo mang về một ít, Từ tiên sinh liên tục từ chối. Dù sao thì đôi bên cũng chỉ là khách đáp lễ đưa cho Từ tiên sinh mấy hộp hoành thánh với thịt kho bà đưa Từ tiên sinh xuống lầu, thằng nhóc khóc lóc không cho tôi ra tiên sinh trêu nó “Dì nhỏ đêm nay đi theo chú rồi.”Thằng bé khóc túm tay tôi nằm lăn ra đất, lần đầu tiên tôi cảm nhận được thâm tình giữa chúng tôi lại sâu sắc thế. Thật kỳ dỗ dành nó “Dì xuống nhà mua đồ ăn ngon với đồ chơi cho con, về ngay thôi.”Nó lập tức nín khóc. Thâm tình giữa chúng tôi ngắn ngủi đến nỗi tôi tưởng là ảo giác…Sau khi xuống lầu, Từ tiên sinh nói với tôi “Sau này nếu con mà khóc thế này chắc hẳn anh sẽ không muốn ra ngoài.”Ui chà, con nít muốn lớn lên cần rất lâu rất lâu, lúc nó vô cớ gây rối cũng rất nhiều rất nhiều, anh đừng tưởng tượng chuyện này quá đẹp đẽ. Anh thật sự quá ngây thơ đáng Dự án Đào Hoa Quân đầu tư kiếm được khoản lớn nên gọi điện thoại mời ăn cơm. Tôi quen Đào Hoa Quân không quá lâu nhưng anh ta tốt tính, tuy nói nhiều nhưng tư cách cá nhân không có vấn Quân hùng hổ nhìn không giống người có thai. Còn có hai người anh em của Đào Hoa Quân. Tôi biết một trong hai người đó, tôi từng gặp anh ta trong một dự án trước đó, đúng là cơn ác mộng của Hoa Quân vừa giới thiệu, anh ta thẳng thắn cười nói “Chúng tôi biết nhau, tôi từng đắc tội cô ấy.”C Quân ngạc nhiên nhìn tôi “Diện tích xã giao của mày che phủ rộng đấy.”Đào Hoa Quân ồn ào “Sao sao? Kể cái chuyện xưa không muốn người khác biết nghe chút?”Tôi nói đơn giản “Anh ta từng là đối tác phụ trách dự án của tôi.”C Quân ngắt lời “Tao còn tưởng anh ta từng là bạn trai mày, làm tao sốc.”Bà nội, mày không thể nghĩ tốt cho tao được sao?Mọi người cùng bật cười. Đào Hoa Quân nâng ly lên “Cười xóa bỏ hận thù, cụng một cái, sau này là anh em chí cốt.”C Quân chỉ vào bụng “Anh với tôi, một bà bầu kết nghĩa anh em chí cốt, anh không làm con trai tôi thất vọng sao?”Đào Hoa Quân huyên thuyên “Tôi còn tưởng cô nói tôi có lỗi với chồng cô, con trai cô gọi tôi một tiếng là cậu không phải sao?”Đừng hỏi tôi, tôi không dám tiến vào chiến cuộc của hai Tôi lại làm một chuyện ngu ngốc. Lúc đánh răng không cẩn thận làm rách lợi bên phải, đau tới mức rên hừ hừ. Lần trước ngu ngốc lấy tay nhặt mảnh vỡ thủy tinh lọ kem dưỡng da…Tôi ngồi xổm trong toilet rên rỉ, Từ tiên sinh đi vào nhíu mày hỏi “Em lại nhặt cái gì?”Miệng tôi đầy bọt kem đánh răng, anh đỡ tôi lên “Em cắn trúng lưỡi?”Tôi lắc trong khoang miệng rất mỏng manh, đau muốn súc miệng, nói nguyên nhân cho Từ tiên sinh nghe, anh thở dài, đưa tay chạm mặt tôi rồi ra ngoài lấy đá cho tôi ngậm vào kiếm chuyện “Em muốn uống bia hoặc coca lạnh.”Anh từ chối “Em nghĩ cũng đừng nghĩ.”Tôi đau quá, mắng anh “Quả nhiên là người cưới rồi thì vô tình vô nghĩa.”Anh bật cười “Muốn anh có tình nghĩa? Vậy ngoan ngoãn ngậm đi.”Khí thế cãi nhau của tôi yếu đi nhiều, tôi nghĩ đó không phải dấu hiệu tốt. Lý lẽ Từ tiên sinh rất lợi hại, logic của anh lắt léo, có thể khiến tôi vào chồng cãi nhau có lý hay không không quan trọng, trước tiên là khí thế không được phép Dự án mới nhất cần tiếp xúc với đối tác. Trước khi gặp mặt lần đầu tiên tôi chỉ biết cô quản lý kia họ Điêu, email qua lại vẫn gọi là quản lý làu bàu với Từ tiên sinh “Nhìn cái họ này cảm giác lợi hại hơn em nhiều, anh nói xem nếu em tên là Cố Dạ Xoa thì có phải thế lực tương đối ngang nhau không?”Từ tiên sinh an ủi tôi theo kiểu chăm sóc khách hàng “Đừng nghĩ nhiều, càng không được thể hiện sự công kích của em.”Tôi “…”Lần đầu tiên gặp mặt họp cả ngày. Tôi từ đầy máu đến cạn máu. Cô ấy quả thực là một điêu kỳ khắc nghiệt, cực kỳ “bới lông tìm vết”.Phụ nữ ba mươi sao lại không dễ thương vậy? Là chồng không chăm sóc? Hay là con cái không nghe lời? Hay là mỹ phẩm không chống chọi nổi sự lão hóa của cô ấy? Sao cô ấy lại khó khăn như thế?Về nhà tôi nằm bẹp ra như bánh xếp trên sô tiên sinh cười hỏi tôi “Em sao vậy? Sao chán nản thế?”“Hôm nay em thương tích đầy mình…”Từ tiên sinh suy nghĩ một lát, hỏi “Có cần anh kiểm tra thương tích không?”Anh tưởng bở. Đây là trọng điểm à? Anh có nghiêm túc quan tâm tôi không?Bây giờ anh lợi dụng tôi bất kể thời gian địa điểm sao?252. Sau cuộc gặp đầu tiên với đối tác dự án, hẹn đi ăn xong, sếp tôi đã hạ tôi từ phụ nữ ác độc nhất xuống hàng thứ hai theo cảm nhận của anh ta, nhường vị trí số một cho quý cô cô Điêu là người phụ nữ điêu nhất xảo quyệt, điêu ngoa theo cảm nhận ta bực bội hỏi tôi “Sao cô ta có tính công kích mạnh mẽ thế? Sao lại khó khăn vậy? Cô cũng là người khó chịu số một số hai trong lòng tôi, cô nói tôi nghe chút, điểm chung của hai người.”Tôi muốn bóp chết anh ta. Suy nghĩ ba giây, tôi nghĩ, vẫn nên để cô Điêu cho anh ta từ từ hiểu thế nào là khó khăn ba lần tiếp xúc thường xuyên, sếp nói với tôi, “Tiểu Thanh Thanh, vẫn là cô đáng yêu. Trước đây là tôi không hiểu việc đời.”Tôi “…”Xã hội dạy làm người hiệu quả thế sao? Thông tin truyện Yêu Người Nhiều Năm Như Thế Đánh giá từ 0 lượt Bạn đang đọc truyện Yêu Người Nhiều Năm Như Thế của tác giả Cố Thanh Tư. Tôi sợ đến mức không dám thở mạnh. Cuối cùng cô ấy ném điện thoại đi rồi khóc, tôi không dám động đậy, nhưng cô ấy lại đột ngột lên tiếng hỏi “Tiểu Cố, cô có yêu một người từ nồng nhiệt đến lạnh như băng không?”Tôi che giấu xấu hổ, lúng túng đáp “Không có.”Tình cảm mãnh liệt như thế, loại người như tôi sao có thể có ra, bạn có thể đọc thêm truyện Từ Ảnh Vệ Đến Hoàng Hậu của cùng tác giả. 12. Sau kỳ thi đại học, chị gái tôi đuổi theo bạn trai đến Nam bán cầu, ba mẹ tôi đã như nước với lửa, không ai nhường ai. Tôi một mình không có việc gì làm nên vác hành lý lên đường, khi đó ăn uống còn không phải lo, tiền tiêu rủng rỉnh, ngày trôi qua tự do tự khi có kết quả, đến trường gặp thầy giám thị, giọng ông thấm thía, “Rốt cuộc em với Tiểu Từ cũng được vào cùng trường nhau, người trẻ tuổi thích thì nói, thanh xuân không đợi ai.”Tôi nghe vậy thì trong lòng thấy tương phản quá lớn, không thể tiếp thu nổi. Hạn chế yêu sớm và khuyến khích tự do yêu đương trong lời của ông thay đổi nhanh chóng không hề trở ngại, tôi nhát gan, không dám tán gẫu cùng ông, cơ bản là ông nói thế nào thì tôi dạ thế nhận được nhiều lời chúc mừng chân thành, phần lớn là về tình yêu, không mấy người chúc mừng vì tôi đạt điểm cao! Trong lòng không tránh khỏi hơi thất giảng năm nhất thật khổ, tập quân sự không gì khổ bằng trời nắng. Giữa trưa 40 độ, đứng tư thế quân đội giữa sân thể dục, lòng sôi sục. Từ tiên sinh đến gặp tôi, tôi che mặt không cho anh nhìn, đen không thể gặp nhỏ tôi đã ghen tị với làn da không bắt nắng của người khác, tôi qua một mùa hè là có thể đen như cục thay đổi trong hè với đông, nhanh đen nhưng cũng nhanh trắng, có lẽ nó cũng chứng minh cho bản chất thất thường của con người tiên sinh coi như tốt bụng, không cười tôi. Trường gần đó, thỉnh thoảng có thể gặp anh. Bạn có thể tưởng tượng cảm giác chỉ cần tốt nghiệp trung học là thấy lớn hẳn lên không? Tất nhiên ảo giác này chủ yếu xuất phát từ tự do yêu đương. Ngày cuối cùng của cấp 3 không được phép yêu, qua ngày này là được, không có cách nào khác, phụ huynh thất thường vậy cảm tràn đầy tôi kiềm nén bấy lâu nay bắt đầu rục rịch, đương nhiên tôi vẫn còn ngại ngùng, ít nhất nửa tháng tập quân sự tôi cố gắng tránh gặp anh. Nhưng cái nắng năm đó thật dữ dội, suốt nửa tháng trời không một giọt mưa! Thật khiến người căm hận! Quan trọng là năm thứ hai tập quân sự, mưa liên tục suốt một tuần!!!C Quân học trường Sư phạm sát vách, cô không kịp chờ đợt tập quân sự kết thúc đã đến gặp tôi. Thấy dáng vẻ của tôi, cô ấy cười nửa giờ, không nói được một câu đã vội vàng quay về, tôi tức tối nên không tiễn cô ấy. Sau này nói chuyện với Từ tiên sinh, anh cũng cười “Hồi đó răng em trắng lắm.”Tôi lại không hề tức Tôi thức đêm làm kế hoạch, C Quân oanh tạc điện thoại, tôi nhấp hớp rượu, mới vừa kết nối cô ấy đã kêu “Mở QQ ra, có cái này cho mày xem!”Tôi lên QQ, liên tục có thông báo tin nhắn mới, đề tài lần này của mọi người là những nhân tài tài chính trẻ tuổi, nhân vật phần lớn từ 27 đến 35 tuổi, tất nhiên đều đang trên đà phát triển, không có người là chủ. Có cả Từ tiên sinh. Tôi nhìn chăm chăm vào ảnh chụp chứng minh nhân dân của anh, hơi thất thần, hơn nửa đêm xem những thứ này dễ phân tâm! Công việc tôi chưa xong!!14. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày nào đó sẽ có người nuôi tôi, tôi cũng chưa từng có ý nghĩ làm bà nội trợ nữ công gia chánh. Có thể từ nhỏ đã biết được tình trạng hôn nhân của ba mẹ không ổn, mẹ tôi là người phụ nữ của gia đình, về phương diện giá trị bản thân, bà luôn ở thế yếu. Hơn nữa tính cách nóng nảy khiến bà luôn thấy khủng hoảng, bất an, luôn muốn quản lý chặt chẽ ba tôi. Sự nghiệp ba tôi càng thành công, bà càng thiếu tự tin, không có sự nghiệp riêng mình, không có khả năng độc lập kinh tế, bà không có gì cả. Nói đúng lương tâm, ba tôi là người chồng có trách nhiệm, dù mẹ có dùng vũ lực với ông, làm ông mang sẹo trên mặt thì ông cũng không bao giờ động đến mẹ tôi. Tôi sợ một ngày nào đó tôi cũng trở nên giống mẹ, đa nghi, hung dữ, tuy rằng tính cách của tôi hoàn toàn khác C Quân chưa tan tầm đã giục tôi ra ăn cơm, kế hoạch trước đó bị bắt phải sửa lại, tôi bị mấy thủ tục hành chính của công ty làm tức điên đến đau cả đầu, đợi đến hết giờ làm thì lập tức bỏ của chạy lấy người. Vì vụ Đào Hoa Quân lần trước mà cả nửa tháng C Quân phớt lờ tôi, tôi nhẫn nhục chịu đựng, cô ấy cũng không thể làm khó tôi. Vậy nên có đôi khi thái độ phục vụ vẫn đóng vai trò then chốt, ít nhất làm cô ấy thôi bới trước tới nay C Quân vẫn nói chuyện lung tung, đang nói đồ ăn ngon thì câu tiếp theo nói “Rốt cuộc thì mày muốn nhớ thương Từ tiên sinh tới khi nào? Nói một câu rõ ràng, tao chuẩn bị chọn người kế vị!”Tôi không khỏi bật ra cụm từ mà gần đây dân văn phòng thường nói “Mày định làm gì?”Người phục vụ phía sau không kiềm được bật cười một tiếng. C Quân cảm thấy tôi lại làm cô ấy mất mặt nên trừng mắt nhìn ấy hiếm khi thâm trầm, cau mày tựa như không biết nên nói với tôi thế nào, tôi tò mò hỏi “Sao vậy?”Cô ấy nói nghiêm túc “Hôm nay tao phỏng vấn Từ tiên sinh. Anh ấy còn lóa mắt hơn thời chúng ta học cấp 3 nhiều, tao phải thừa nhận là mắt nhìn của mày quá tốt. Anh ấy rất giỏi, tính tình tốt, biết đối nhân xử thế, không đắc chí. Nhưng mà Tiểu Thanh, mày phải mất mười lần công sức mới có thể sánh vai với sự xuất sắc của anh ấy, mày không mệt sao?”Cô ấy vẫn cứ nghĩ là tôi theo đuổi Từ tiên sinh, đồ ngốc C Quân đời này có quá nhiều gian nan, cuộc sống mệt mỏi như vậy, sao có chỗ để dính vào tình yêu!16. “C à, mày không hiểu, mày không bao giờ hiểu, việc tao thích anh ấy và không ở bên anh ấy là hai việc khác nhau. Anh ấy là người mà dù 20 năm nữa, nhắc đến anh ấy tao vẫn tự hào. Nhìn xem, đó là người năm ấy tôi thích, anh ấy vẫn là người tốt nhất. Sự tồn tại của anh ấy nhắc nhở tôi trở thành một người tốt hơn. Một tôi tốt hơn.”C Quân nghe tôi nói xong bỗng òa khóc như vỡ đê, làm người phục vụ giật mình hoảng ấy khóc xong rồi, giống như đại ca hào sảng uống hớp trà, nói “Cố Tiểu Thanh, lão Từ này, tao xác định nhìn chằm chằm cho mày!”Tôi bật cười, cô ấy lại nói “Tao không muốn mày cứ thế này, thích anh ấy thì nói ra, dù sao mày cũng phải nói chứ? Không thể cứ âm thầm thích anh ấy!”“Tao từng bày tỏ với anh ấy không chỉ một lần, anh ấy đều từ chối.” Tôi tốt bụng nhắc cô ấy. C Quân không nói lời nào cùng cơm nước xong, cô ấy vẫn không từ bỏ ý định “Anh chàng lần trước mày thấy thế nào? Anh ta rất hài lòng với mày.”Tôi “được yêu mà sợ”, khẩu vị Đào Hoa Quân này đặc biệt ghê!17. Đồng nghiệp trong công ty đính hôn, cả công ty tràn ngập niềm vui, nói là tình yêu đã kéo dài 9 năm. Trong khi tôi đang giải thích quy trình lập kế hoạch cho em trợ lý nhỏ mà tâm trí em ấy đã muốn chạy qua phòng bên nghe câu chuyện tình lãng mạn. Tôi thở dài, em ấy hoảng hồn định thần lại, 囧 nhìn tôi, tôi bật cười “Đi lấy kẹo mừng đi, tiện thể mang cho chị một ít.”Cô nhóc cười vui vẻ, nghĩ là ngày thường hơi sợ ngày tôi không lên tinh thần nổi. Hết giờ làm, tôi đi nửa đường, xách theo lốc rượu về nhà. Một người ngây ngốc lâu sẽ nghĩ nhiều chuyện. Thật ra từ nhỏ tôi không phải là người quá nhạy cảm. Thời cấp 2, giữa bạn bè trai gái bắt đầu tràn ngập không khí tình cảm mập mờ sơ khai, tôi không có khái niệm thích một người nào. Dĩ nhiên cũng có người cười nhạo tôi cấp hai còn đọc tiểu thuyết thì có triển vọng gì, nhưng tôi nói với các bạn, khi đó tôi là anh hùng. Một thiếu niên hào hùng, mê võ nghệ, một lòng muốn đeo kiếm trên lưng hành tẩu giang hồ. Thời trung học của tôi là thời hoàng kim của văn học võ hiệp. Khi đó một quyển tập san gần như cả lớp chuyền tay nhau đọc, có khí khái “nhất hô bá ứng”.Tôi ngồi trên sô pha uống rượu, trong đầu chợt nhớ một câu chuyện xưa. Đó không phải là câu chuyện kinh điển về những bậc tiền bối, mà về một chàng trai trẻ, kiếm thuật đệ nhất thiên hạ, thiếu nữ ngây thơ ái mộ, mạnh mẽ, thẳng thắn, đáng yêu trong sáng. Kết cục thì sao? Kết cục thiếu nữ vùi thân trong biển lửa. Thật là một câu chuyện đau kết câu chuyện nói rằng Bất kể thế nào, đã từng là thiếu niên danh chấn giang hồ thì dần dần sẽ trở thành một huyền thoại lỗi thời. Chỉ khi gió xuân thổi qua mặt nước sông xanh, Đỗ quyên đỏ rực cháy trên dãy núi, có người con gái sẽ nhìn ra nơi bờ sông xa xa, sau đó kể cho mọi người nghe câu chuyện về thiếu niên anh hùng xưa. Chuyện xưa có người gọi tên là Liễu Thượng Nguyên, cũng có người gọi tên là Nam Cung cố chấp yêu thích võ hiệp, chuyện giang hồ, hào hiệp, thâm tình, yêu hận rõ ràng, có lẽ bởi vì tôi cũng không nhiên, người sống được là phụ nữ không có khí Tôi sống quá mệt mỏi có lẽ vì đầu óc tôi vận động quá nhiều, quả thực có thể phi ngựa. Uống rượu xong, giấc ngủ thật yên ổn, cả giấc mơ đều là quá khứ, vì vậy tôi luôn uống rượu. Thông tin truyệnYêu Người Nhiều Năm Như ThếTác giảCố Thanh TưThể loạiNgôn TìnhNguồnFacebook Dưới mái hiên anTrạng tháiFullĐánh giá từ 58 lượtGIỚI THIỆUCon đường xa nhất tôi từng đi qua là từ trái tim tôi đến trái tim đại ca reup hãy giữ cái bìa với cái tên tui là đứa edit khi reup. Please x 3!!!Xem thêm » Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 1 đang xem2Trang tiếpBình luận truyện

yêu người nhiều năm như thế